Chương 6: (Vô Đề)

Kỳ Mộ vui mừng khôn xiết vì tôi cuối cùng cũng chấm dứt chiến tranh lạnh, suốt dọc đường anh ta nói không ngớt lời.

Đến phòng bao nơi tổ chức tiệc.

Vừa bước vào, khuôn mặt rạng rỡ của Kỳ Mộ lập tức sa sầm xuống.

Mấy người bạn kia đều đang tay ôm tay ấp những cô nàng trẻ đẹp, trông hưởng lạc vô cùng.

Kỳ Mộ một tay che mắt tôi, một tay dắt tôi quay đầu định bỏ đi.

"Kỳ Mộ, đừng đi mà."

Những người bên trong vội vàng đứng dậy, cuống quýt giữ anh ta lại, rồi nháy mắt ra hiệu cho mấy cô gái kia đi ra ngoài.

"Chị dâu, chị nghìn vạn lần đừng hiểu lầm, Kỳ Mộ bình thường luôn giữ mình trong sạch, đối với chị tuyệt đối là một lòng một dạ."

"Vừa rồi là mấy anh em tụi em đùa vui chút thôi."

Kỳ Mộ đẩy bàn tay đang bá cổ mình ra, nghiêm túc cảnh cáo:

"Có ai đùa kiểu đó không, Dục Dục nhà tôi nhát gan, không nhìn nổi những thứ bẩn thỉu, lỡ cô ấy tưởng thật thì tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội."

Tức thì.

Mọi người trong phòng đều cười nhạo anh ta một cách thân thiết, rồi cũng xin lỗi tôi.

Nói là tụ tập, nhưng sau khi giới thiệu mấy người bạn đó cho tôi xong, Kỳ Mộ chỉ lo bóc quýt, rót nước cho tôi.

Tôi khẽ ho hai tiếng.

Anh ta lập tức sờ trán tôi, rồi đưa mắt nhìn quanh yêu cầu mấy người đang hút t.h.u.ố. c dập lửa.

Anh ta mở cửa sổ cho thoáng khí, cũng không quên cầm điều khiển điều hòa tăng thêm vài độ.

Cậu bạn tên A Nghiêu kêu lên không chịu nổi: "Kỳ Mộ, cậu cũng thái quá quá rồi đấy, dù gì tôi cũng nằm trên giường bệnh nửa tháng trời mới về, sao cậu chỉ lo nói chuyện với chị dâu thế?"

Kỳ Mộ ném một quả quýt qua: "Nói nhảm, Dục Dục bảo qua thì tôi mới qua đấy, các cậu vốn dĩ là hưởng ké hào quang của Dục Dục thôi."

A Nghiêu dẫn đầu đám đông hùa theo, nâng ly lên: "Đúng là thằng nhóc Kỳ Mộ cậu số hưởng mới có cô bạn gái xuất sắc thế này."

Nhật Nguyệt

"Chị dâu, tụi em kính chị."

Tôi mỉm cười nâng ly, uống cùng mọi người một ly.

Ngồi thêm một lúc, tôi bảo với Kỳ Mộ là hôm nay hơi mệt, muốn về khách sạn nghỉ ngơi trước.

Kỳ Mộ lập tức mặc áo khoác muốn đi cùng tôi.

Tôi kéo anh ta lại: "Đừng làm mọi người mất vui, anh ở lại chơi với mọi người thêm lát nữa đi."

Anh ta vẫn lải nhải hỏi dồn: "Lúc nãy em ho là bị cảm à, có thấy không khỏe chỗ nào không? Thôi, anh vẫn nên đưa em về."

Tôi bật cười đẩy anh ta vào cửa phòng bao: "Đừng có làm quá lên, anh mà cứ thế này bạn bè anh nhìn em ra sao?"

Kỳ Mộ lúc này mới miễn cưỡng ở lại.

Tôi không hề rời đi, mà đi vào nhà vệ sinh một chuyến, sau đó ngồi xuống một góc khuất trên chiếc ghế sofa nơi góc rẽ để chờ đợi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!