Thế là ngày hôm đó, tôi quyết định đi xem triển lãm vật lý xuyên không gian mà mình đã mong chờ từ lâu.
Bảy giờ bốn mươi sáng, tôi canh đúng giờ để ra khỏi cửa.
Vừa lên taxi thì Kỳ Mộ
- người vừa bắt chuyến tàu cao tốc sớm nhất cũng đã tới nơi: "Bé cưng, xuống lầu đi!"
Tôi không chút do dự tắt máy điện thoại.
Dưới những thiết bị tương tác không gian ba chiều tại khu triển lãm, tôi đắm mình trong sức hấp dẫn bao la của vũ trụ.
Mãi đến bốn giờ chiều tôi mới mở máy lại.
Ngoài hơn 99 tin nhắn và cuộc gọi nhỡ từ Kỳ Mộ, bạn cùng phòng cũng gửi cho tôi mấy tin.
"Dục Dục, gã tra nam kia buồn cười quá, tớ bảo cậu đi xem triển lãm từ sớm rồi mà anh ta vẫn không tin."
"Anh ta cứ đứng đợi dưới ký túc xá, hình như còn chưa ăn trưa nữa."
"Cứ hí hoáy điện thoại suốt, chắc là tìm cậu đến phát điên rồi."
"Hay là cậu nghe điện thoại của anh ta một cái đi."
"Tớ xuống lấy cái đơn hàng giao tận nơi mà suýt c.h.ế. t rét, cảm thấy anh ta cũng hơi tội nghiệp ấy."
Bạn ấy còn không quên chụp một tấm ảnh từ góc nhìn ban công ký túc xá.
Không thể nhìn rõ mặt, nhưng đôi bàn tay cầm đầy quà của anh ta đỏ ửng lên vì lạnh.
Dù tôi đã nói với bạn cùng phòng chuyện Kỳ Mộ ngoại tình, nhưng việc anh ta bất chấp giá rét đứng đợi cả ngày vẫn khiến bạn ấy thấy hơi mủi lòng.
Tôi nhanh ch. óng nhắn lại một tin: "Cậu à, xót thương đàn ông là một loại bệnh tâm lý đấy."
Bạn cùng phòng: "..."
Tôi: "Cậu thấy bộ đồ trên người anh ta không? Ngày tuyết đầu mùa, anh ta cũng mặc bộ đó để cùng ngắm tuyết với cô gái khác đấy."
Bạn cùng phòng: "C.h.ế. t tiệt, cái đồ tra nam, cho c.h.ế. t rét luôn đi!"
Khi tôi cuối cùng cũng xuất hiện dưới lầu ký túc xá. Lông mi của Kỳ Mộ dường như đã kết một lớp băng mỏng.
Trận tuyết đầu mùa đó rơi liền hai ngày, giờ đang là lúc rét đậm sau tuyết, đặc biệt lạnh lẽo.
Thấy tôi, Kỳ Mộ lạnh đến mức khi nói chuyện cơ hàm cũng cứng đờ.
"Dục Dục... bạn cùng phòng của em bảo em đi xem triển lãm à?"
"Ừ, em muốn xem lâu rồi, đúng lúc hôm nay rảnh."
Kinh ngạc trước thái độ hờ hững của tôi, giọng Kỳ Mộ run lên: "Hôm nay là ngày gì, không lẽ em quên rồi sao?"
Tôi nhìn anh ta, giữ im lặng không nói gì.
Anh ta coi sự im lặng này của tôi là ngầm thừa nhận.
Bao nhiêu tủi thân, thất vọng và cảm giác lo sợ tích tụ mấy ngày qua bỗng chốc bùng phát.
Tôi thậm chí có thể thấy tia nước mắt mờ mờ trong mắt anh ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!