Tôi chẳng tài nào biết được Kỳ Mộ và Hứa Lộ lén lút qua lại với nhau từ bao giờ.
Nhưng sự thay đổi của anh ta, không phải là tôi hoàn toàn không hay biết.
Anh ta rất thông minh.
Dù đã buông xuôi một thời gian dài, bài vở hổng một mảng lớn, nhưng một khi đã nghiêm túc, thành tích của anh ta tiến bộ với tốc độ kinh ngạc.
Để nỗ lực thi đỗ vào cùng một trường đại học với tôi, sự khổ học và tiến bộ của anh ta khiến ngay cả các thầy cô cũng phải ngỡ ngàng.
Đáng tiếc là.
Trước kỳ thi đại học, người bố mất tích bao nhiêu năm qua lại một lần nữa tìm đến họ, vì chuyện này mà Kỳ Mộ và mẹ đã xảy ra tranh cãi nảy lửa.
Những đêm đó, hàng xóm láng giềng luôn nghe thấy tiếng mẹ Kỳ Mộ khóc lóc t.h.ả. m thiết:
"Tôi không thèm tiền của ông ta, nó cũng không phải con trai ông ta, tôi tuyệt đối không để nó đi theo ông ta đâu."
"Không về? Tôi thấy bà lú lẫn rồi."
"Bao nhiêu năm qua, cuối cùng cũng đợi được đến ngày bố mày tìm về, để xem sau này còn ai dám bảo tao là vợ lẽ, bảo mày là con hoang nữa không?"
"Kỳ Mộ, mày muốn dồn tao vào đường cùng đúng không!?"
Kỳ Mộ bị ảnh hưởng tâm lý nên thi không tốt, điểm số thấp hơn lần thi thử cuối cùng tận ba mươi điểm.
Chắc chắn không thể vào trường Đại học A cùng tôi, anh ta khăng khăng muốn nộp đại vào một trường nào đó cùng thành phố với tôi nhưng bị tôi ngăn lại.
Cuối cùng, sau khi tham khảo tư vấn hướng nghiệp, anh ta chọn một trường đại học ở thành phố Ninh, ngay sát vách thành phố Hải.
Còn anh ta và mẹ cũng được ông bố kia đón về.
Tôi nói đùa hỏi anh ta cảm giác thế nào khi bỗng nhiên biến thành thiếu gia nhà giàu.
Anh ta lắc đầu:
"Em thật sự nghĩ tình cha con của ông ta đột nhiên thức tỉnh sao?"
"Người đàn bà kia bệnh qua đời rồi, chỉ để lại một đứa con gái, nên ông ta mới sực nhớ ra vẫn còn một đứa nối dõi tông đường là anh."
Trải qua bao nhiêu chuyện, anh ta và bố mình sống không hề hòa hợp.
Bố anh ta tuyên bố thẳng thừng rằng kể cả đến năm sáu mươi tuổi ông ta vẫn có thể đẻ được, đừng tưởng gia sản cuối cùng chắc chắn sẽ thuộc về anh ta.
Nói đến đây, Kỳ Mộ cười lạnh một tiếng:
"Cứ làm như anh thèm khát tiền của ông ta lắm không bằng."
"Dục Dục, em yên tâm, anh nhất định sẽ thi cao học vào trường A, cùng nhau gây dựng nên tương lai của riêng hai đứa mình."
Anh ta vẫn luôn nhớ rõ lời thề năm ấy.
Tôi đã tin. Nhưng anh ta lại chính là kẻ lỗi hẹn.
Thời gian đầu.
Gần như ba ngày một lần anh ta gọi điện, năm ngày một lần báo cáo tình hình học tập.
Mọi chuyện vặt vãnh mỗi ngày đều được anh ta chia sẻ với tôi ngay lập tức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!