Trên đường quay về thành phố Hải.
Cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua nhanh ch. óng.
Tôi nhìn chằm chằm vào một điểm xa xăm, thẫn thờ hồi tưởng.
Năm lớp tám, Kỳ Mộ trở thành hàng xóm của tôi.
Nhật Nguyệt
Vừa mới chuyển đến, anh ta đã lập tức trở thành người nổi tiếng trong khối.
Nổi tiếng vì ba lý do: anh ta rất đẹp trai, mẹ anh ta tính tình cực kỳ tệ và thường xuyên mắng nhiếc anh ta, gia cảnh anh ta rất khó khăn.
Tôi nhớ lúc đó có mấy bạn nữ lén lút nhận xét về anh ta là: Đẹp, giỏi nhưng t.h.ả.m.
Nhà họ chỉ có hai mẹ con, chưa bao giờ thấy bố của Kỳ Mộ xuất hiện.
Rất nhiều lần có thể nghe thấy mẹ Kỳ Mộ dùng giọng nói ch. ói tai chỉ trích anh ta ở trong nhà:
"Tất cả là tại mày không có tiền đồ!"
"Nếu mày thể hiện tốt hơn một chút, thì bố mày làm sao nỡ bỏ rơi mẹ con mình?"
Dần dần. Lời ra tiếng vào ngày một nhiều.
Mọi người đều nói mẹ của Kỳ Mộ là vợ lẽ của đại gia, sau khi bị chính thất phát hiện thì hai mẹ con bị đuổi ra khỏi nhà.
Kỳ Mộ mang danh nghĩa con trai của tiểu tam, ở trường sống không yên ổn, ở nhà lại bị mẹ gây áp lực c.h.ử. i bới, nói tất cả là do anh ta kém cỏi, không biết lấy lòng cha đẻ.
Cách đối kháng mà Kỳ Mộ chọn là hoàn toàn buông xuôi.
Có một lần.
Anh ta lại lao vào đ.á.n. h nhau với đám nam sinh chuyên lấy thân thế của mình ra làm trò cười ở con hẻm sau trường.
Lúc tôi nhìn thấy, anh ta đang nằm trơ trọi dưới đất, trán chảy m.á.u, khắp người đầy vết thương.
Tôi mua nước sát trùng và băng cá nhân đến cho anh ta.
Anh ta hé mắt nhìn tôi, đôi mắt phượng đẹp đẽ chẳng có chút hơi ấm nào:
"Cậu không biết tôi là đứa con hoang sao? Còn giúp tôi làm gì?"
Tôi bôi t.h.u.ố. c sát trùng lên vết thương trên trán anh ta: "Cậu đâu có quyền chọn lựa cha mẹ và nơi mình sinh ra."
Lông mi anh ta khẽ rung động.
Sau khi vết thương lành hẳn.
Anh ta nói với tôi rằng thực ra mẹ anh ta không phải tiểu tam, mà là bố anh ta sau này bám lấy một tiểu thư nhà giàu có thể giúp ông ta thăng tiến, nên đã không ngần ngại đá văng hai mẹ con họ.
"Những điều tôi nói, cậu có tin không?"
Tôi gật đầu.
Mắt anh ta sáng lên một chút, nhưng rồi lại tối sầm xuống, tự giễu một tiếng.
"Bố thì tồi, mẹ thì suốt ngày than thân trách phận, cậu có thấy tôi rất đáng thương không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!