Khoang bật nha...
" Dương thối tha... ý em không phải là vậy... " Trữ Dật Nhu ngồi trên ghế, mặt đỏ bừng cúi thấp đầu xuống lí nhí nói.
" Vậy ý em là gì? " Anh nhướng mày hỏi, cô không thoải mái thì anh cũng không thoải mái.
" Ý... em là..."
" Là như nào? "
" Anh đừng nhìn em chằm chằm có được không ? " cô vờ tức giận nói, nhưng trong tim lại bổ sung : nếu anh mà nhìn như vậy nữa tim em sẽ đập đến nổ tung.
" Được anh không nhìn em nữa là được chứ gì? Vậy em muốn nói gì nào? " Anh đáp lời sau đó cũng quay mặt đi không nhìn cô nữa.
" Ý em là... em không có bị bệnh tim mà la do một điều gì đó khiến em không thoải mái... Nó cứ như là một căn bệnh vậy... Nhưng em nghe Bối Bối và Tử Ny nói rằng chỉ có anh mới giúp được em còn có em có đi bệnh viện hay bất cứ nơi nào cũng đều vô ích..." cô đỏ mặt cúi thấp đầu nói.
Hạ Dương lưng vẫn hướng về phía cô, khuôn mặt cũng đầu hoài nghi nhưng anh cũng không lên tiếng, anh biết cô chưa nói xong và sâu trong lòng anh có một tia hy vọng.
" Dương thối tha... em nghĩ sau khi em nghe lời Bối Bối nói cũng cảm giác rất đúng, lúc không gặp anh thật khó chịu, hình ảnh anh, gương mặt anh, giọng nói anh cứ lởn vởn trong đầu em... và khi thấy anh trêu đùa, đùa bỡn các cô gái khác em thấy rất không thoải mái, lập tức muốn anh đuổi họ đi, chỉ muốn anh vui đùa cùng em..." cô hít thở thật sâu lại nói tiếp những gì mà trong lòng mình nghĩ.
Hạ Dương nghe xong thân mình anh cứng đờ, không thể tin những gì mình vừa nghe mắt anh trợn to quay lại nhìn cô chằm chằm, trong đáy mắt anh cũng lộ ra tia vui sướng, ý cô có phải là thích anh không?
" Anh nói xem... phải hay không em mắc phải bệnh lạ chỉ anh mới có thể chữa cho em? Giờ em cho phép anh chữa nếu không em sẽ đánh anh đến chết đi sống lại. " cô đỏ mặt đưa tay hình nấm đấm ý nói chỉ cần anh từ chối hoặc khiến bệnh cô nặng thêm cô sẽ đánh chết anh.
" Được... anh chữa cho em, em không mắc bệnh... nhưng anh sẽ giúp em phục hội thật tốt... " anh vui mừng ôm chầm lấy cô, anh thật sự rất vui, rốt cuộc cô vợ nhỏ của anh đã chịu thừa nhận là cô thích anh rồi.
" Này... buông em ra... làm sao lại ôm em? " Cô đỏ mặt cố giảy khỏi người anh nhưng chỉ tiếc sức lực cô nhỏ quá không thể thoát khỏi vòng tay đầy mạnh mẽ của anh được.
" Anh ôm em là để chữa bệnh cho em. "
" Anh... anh nói dối..." cô không tin đâu lúc anh ôm cô, cô cảm thấy tim mình muốn đập loạn luôn.
" Bé ngốc... anh không nói dối, anh là đang giúp em. " anh cốc nhẹ đầu cô lại dịu dàng nói : " em có biết chính là em đã thích anh không? "
" ... " cô đỏ mặt không biết nói gì, có lẽ khi nghe đến lời anh nói tim cô đập loạn cũng cảm thấy thật vui vẻ, hạnh phúc.
Cô có lẽ đã thích Dương thối tha thật rồi... Cô mím môi từng bước từng bước lại gần anh, khẽ kiển chân lên hôn phớt lên đôi môi của anh. Chỉ là thoáng qua lại khiến cho Hạ Dương nóng rực ham muốn nhiếu hơn nữa, bàn tay to bản kéo mạnh cô về, môi anh cũng hung hăng dán lên đôi môi đỏ mọng xinh xắn của cô không ngừng khao khát mút và thưởng thức vị ngọt của đối phương.
Lòng của cả hai ấm áp như hoà vào thế giới riêng của hai người một thế giới tuyệt đẹp cảm nhẫn những giai điệu của một đoạn nhạc đầy lãng mạn như cả hai đã từng nghe ở bữa tiệc đính hôn của anh trai/bạn tốt. Love is beautiful...
Phải! Hiện tại Trữ Dật Nhu cùng Hạ Dương như cảm nhận được lời âm ngọt ngào lãng mạn, âm giọng trầm ấm dụ hoặc của hai ca sĩ Lưu Giai và Sara trong bài hát. Lời bài hát nói về một tình yêu đẹp tuyệt hảo cũng như cảm nhận hạnh phúc, tình yêu đầy mật ngọt cho cặp đôi này.
Bật nhạc lên ngay và luôn nha :3 hay lắm á
Liu Jia:
shi yue de tian qi feng chui guo ni de qi xi
yao zhu ai de tian mi xiang jiao xin qiao ke lei
lian lan lan de mao mi ye tou tou kan ni
nan yi kang ju ni de mei li
Sara:
qun bai wei bu ting zhi wei le yu ni xiang yu
wo zhu ai de tian mi xie xing fu de ri ji
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!