Chương 46: (Vô Đề)

Một lời của anh khiến cho cả hội trường ngây người, Lão Kim nằm la liệt dưới đất cũng kinh trệ, ông chính là nghĩ Hạ Dương là tổng giám đốc Trữ Thần, nên ông nghĩ với một chút sắc đẹp cỏn con ấy sẽ dễ dàng vào tròng không ngờ người sập bẫy lại là ông, đã thế còn khiến cho cổ phiếu ông không ngừng rớt...

Tống Nhã Phương ngẩn người kinh ngạc nhìn chằm chằm Trữ Dật Thần, cô ta vạn lần không ngờ Diệp Bối Bối có thể hẹn hò với được người có gia thế hiển hách như vậy có thể nói cô ta luôn cho rằng anh chỉ là một nhị thế chủ một hoa hoa công tử có tiền và anh tuấn không nghĩ đến thế nhưng lại là một Tổng Giám Đốc mà mẹ đã dặn sắp tới cô được làm quen.

" Bối Bối, thật hay quá, em có thể hạnh phúc, chị cũng vui lòng... " Tống Nhã Phương trong lòng tràn đầy đố kỵ nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười, và một lời nói đầy quan tâm.

" Tiểu Phương, nghe lời mẹ không cần phải quan tâm đến cái con nghiệt chủng kia " Phương Y Nhã chạy lại ôm Tống Nhã Phương giận dữ quát.

" Tống phu nhân tôi xin nhắc lại lần nữa bà nên biết rõ thân phận của bản thân mình. " Diệp Thiên Cẩn trầm mặt cảnh cáo.

" Chủ tịch Diệp ngài sẽ không phải bị con hồ ly tinh kia dụ dỗ ngài chứ? Còn có ngài bị thủ đoạn của hai đứa nghiệt chủng kia lừa rồi. "

" Hà cớ gì tôi lại bị lừa chứ ? " Diệp Thiên Cẩn nhướng mày, tỏ vẻ không hiểu nói

" Chính là hai người kia lừa ngài! " Phương Y Nhã lần lượt chỉ tay vào Diệp Bối Bối và Diệp Dạ Hàn.

" Lừa tôi? Cô thử nói xem họ lừa tôi như thế nào? " Lần này Diệp Thiên Cẩn cũng không lộ vẻ mặt âm lãnh nữa chỉ nhíu mày hỏi.

" Bằng chứng chính là con tiện nhân Diệp Thiên Nhu và hai người bọn nó rất rõ ràng là âm mưu lừa dối, nếu không ngài hỏi chồng tôi đi, anh ấy cũng bị lừa. " Phương Y Nhã thấy thái độ của Diệp Thiên Cẩn thì đắc ý nói, xem ra bà ta đã thắng.

Chỉ trong phút này trong đầu của Diệp Thiên Cẩn chỉ có thể âm thầm tức giận thay cho chị gái mình, ông khẽ thở dài quay sang Tống Thành hỏi : " ông thật sự bị lừa? "

" Phải, cô ta đã lấy hết toàn bộ số tiền của tôi, và trộm tài liệu tôi bán cho công ty khác. " Tống Thành gật đầu đáp.

" Ông cho rằng mẹ tôi thực sự cần số tiền lẻ đó? " Diệp Dạ Hàn mở miệng.

" Ý con là gì? " ông nghi ngờ hỏi.

" Ông thật không biết hay giả không biết? Cho dù năm đó mẹ không nói ra thân phận thật của người nhưng màu mắt của người cho ông biết chắc chắn ông cũng phải đoán ra điều gì chứ? "

" Ta... " ông chợt cứng đờ, phải năm đó Diệp Thiên Nhu có cho ông biết màu mắt bà có chút đặc biệt, ông cảm thấy chúng thật mê người nghỉ ngợi lại không muốn người khác thấy liền kêu bà che giấu đi, chính là năm đó bà đã gián tiếp nói cho ông biết thân phận của bà rồi, còn có ông nhớ rằng tiểu Hàn cùng tiểu Du sinh ra có màu mắt giống mẹ... Chỉ tiếc ông không hề nghĩ ra... Cộng thêm khi đó ông cắt hết mọi chi phí của bà mà bà vẫn có thể mua đồ dùng có tiền xài khiến ông nghi ngờ bà đã trộm cắp... Nhưng hoá ra đều do ông hiểu lầm...

" Tôi nghĩ chắc ông đã phát giác ra rồi chứ nhỉ? " Nhìn sắc mặt có chuyển biến của ông, Diệp Dạ Hàn nhếch môi.

" A Hàn, tiểu Du ta xin lỗi... "

" Ông không có tư cách đó. " lần này không phải Diệp Dạ Hàn lên tiếng mà là Diệp Bối Bối.

" Ta... "

" Không cần nói gì nữa, nể tình ông là cha tôi bỏ qua cho công ti ông một lần nhưng chuyện vợ ông và con gái 'bé bỏng' của ông tôi không muốn ông nhúng tay vào. " Diệp Dạ Hàn lạnh nhạt nói.

" Mày có tư cách gì? " Phương Y Nhã điên cuồng gào lên

" Tư cách ư? Đối với bà tôi không cần phải nói đến tư cách vì bà một xu cũng không đáng. "

" Mày... " bà ta tức giận muốn đưa tay tát Diệp Dạ Hàn thì

" Ba " một tiếng giòn tan van lên nhìn lại chỉ thấy thân hình của Diệp Bối Bối đứng đó trước mặt Phương Y Nhã mắt đỏ ngầu bụm mặt.

" Đừng lấy bàn tay bẩn thỉu ấy đả thương anh trai tôi, bà không chỉ không đáng một xu mà bà ngay cả một hạt cát cũng không đáng, còn nữa về nhà mà dạy dỗ lại con gái 'ngoan' của bà đi, giới hạn chịu đựng tôi có hạn, nước sông không phạm nước giếng đừng nghỉ tôi im lặng là vì tôi sợ, tôi im lặng vì cảm thấy chạm vào thứ như hai người thật đáng ghê tởm. " cô lạnh giọng.

" Bảo bối, đừng tức giận như vậy em sẽ rất mau già. " Trữ Dật Thần dụ dỗ, sau trong lòng anh sao lại không hiểu cô chứ? Lòng cô đau đến mức nào, buồn đến thế nào anh còn không hiểu sao? Chỉ là... cô cố gắng che giấu mà thôi.

" Đáng ghét. " cô cả giận mắng

" Ngoan, nghe lời đừng giận nữa. "

" Ý anh là em giận trong rất xấu và anh không thương em nữa? " cô chu môi lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!