Chương 3: (Vô Đề)

Nhìn bóng dán bé nhỏ xuống xe chạy vào tiệm bánh kia mắt anh hiện lên sự sủng nịnh, cưng chiều. Hoá ra cô bé làm ở đây, mục đích đã thành nên Trữ Dật Thần cũng quay tay lái hướng về phía đường lớn chạy đi. Thấy chiếc xe màu trắng mạnh mẽ lướt qua tiệm bánh cô mới thở phào nhẹ nhõm thì một cánh tay đập nhẹ vào vai cô :

— A

— Là dì , tiểu Bối à

- giọng nói hiền hoà của chủ tiệm bánh vang lên

— Dì Phù, dì doạ chết cháu a!

- cô vuốt vuốt lòng ngực mình ý nói cô bị doạ đến hồn vía bay tán loạn

— Haha, đứa nhỏ này nói dì nghe xem chủ nhân chiếc xe kia là ai của cháu, bạn trai sao?

- chủ tiệm cười gain hỏi cô

— Nào phải, anh ấy chỉ là bạn của cháu và thuận đường đưa cháu đến thôi

- cô đỏ mặt trả lời và chạy nhanh vào làm việc.

Chủ tiệm cười cười nhìn cô, bà sao lại không mong cô có người yêu chứ, nếu cô có người yêu thì cô không cô đơn nữa sao , bà biết cô là cô gái tốt lại ngoan ngoãn nhưng đời nào có may mắn vẹn toàn. Bà cũng chỉ biết sự cách đây 2 năm lúc trước dù rất mến cô vì ngoan ngoãn lại lễ phép nhưng bà cũng không quá quan tâm cô cho lắm cho đến khi biết sự việc kia bà đau lòng voi cùng một cô gái như vậy làm sao chịu đựng được.

Chả trách bà hỏi cô tại sao không chọn những tiệm khác cô chỉ lắc đầu bảo không có bạn. Bà lúc đầu kinh ngạc một cô bé đáng yêu xinh xắn như vậy như thế nào lại không có bạn? Bà cho rằng cô nói dối nhưng về sau bà mới biết cô không giỏi giao tiếp và chính vì cô quá tốt bụng nên rất dễ bị lợi dụng, nhưng dù bị phản bội lợi dụng cô cũng không oán trách câu nào, một cô gái nhỏ nhìn bề ngoài không hiểu chuyện chưa nếm đủ đắng cay sự đời ấy thế lại có tấm lòng nhân hậu vị tha so với bà mà nói cô cao cở hơn hẳn nhiều. Bà thật mong anh chàng kia sẽ là người bạn tri kỉ hay là nơi nương tựa cho cô đi , và cũng thật mong cậu chàng đó không lợi dụng cô.

Trước cửa toà cao ốc chiếc xe xa hoa trang trọng dừng lại thu hút bao ánh nhìn của mọi người đặc biệt là chủ nhân của chiếc xe kia thật là làm phái nữ rung động, đổ rầm rầm vì anh. Trữ Dật Thần bước xuống xe với khuôn mặt lạnh lùng nhưng nhìn kĩ thì ánh mắt anh mang theo một sự vui sướng không tên có lẽ tâm tình hôm nay của thật sự rất tốt đi. Nhớ lại cô gái nhỏ sáng nay mặt đỏ tía tai chạy xuống xe như là có người đuổi theo nọ thì môi anh không tự chủ mà nở nụ cười cưng chiều.

Phái nữ bên đường hò hét vì soái ca cười , một số nhân viên và bảo vệ sững sờ nhìn tổng giám đốc vốn tuyệt tình lãnh đạm nay lại nở nụ cười?! Có phải hay không là nằm mơ?

Ôi thôi nom bộ dạng của mấy người kia thì chắc là đây là lần đầu thấy Trữ Dật Thần cười đi. Trước khi từ sự kinh ngạc chấn động lòng người kia bảo vệ rất mau chóng hướng đến tổng giám đốc chào hỏi : " tổng giám đốc ngài khoẻ ~ hãy để tôi lái xe tổng giám đốc vào trong "

- Lời vừa dứt thì chàng nảo vệ cứ nghĩ là như thường tình nhìn cũng không nhìn đáp cũng không đáp mà ném lại cho anh chìa khoá xe thế nhưng sự tình không như anh nghĩ.

Vì Trữ Dật Thần tâm trạng đang cực tốt nên khi nghe người chào hỏi anh cũng gật đầu nói với giọng thập phần ôn nhu theo kiểu quan hệ tốt của cấp trên

- cấp dưới : " Ân... buổi sáng tốt lành. "

Lời vừa dứt thì anh bảo vệ mới hoàn hồn thì lại bị Trữ Dật Thần làm cho hoá đá, tổng giám đốc nói gì kia nói " buổi sáng tốt lành với anh sao? " Rốt cuộc hôm nay tổng giám đốc bị gì vậy? Trúng tà sao? Hình như không có... nếu trúng tà thì nào có khoẻ mạnh như thế? Hay là ngài uống nhầm thuốc rồi. (=.=)

Trữ Dật Thuần không để ý đám người đứng trơ như phõng nọ trực tiếp đi vào trong tiếng đến thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc. Thấy bóng dáng tổng giám đốc phong tình lãng tử nhìn khuôn mặt hôm nay so với các hôm kia thật sự khác biệt và dễ chịu hơn, các cô nữ tiếp tân xum lại nàn tán : " A hôm nay tổng giám đốc nhìn thật soái . "

- một giọng nữ si mê lên tiếng

" Đúng vậy , dù là lúc giận hay gì anh ấy cũng thật soái. "

" Đúng vậy đúng vậy ước gì anh ấy nhìn đến mình nhỉ ? "

- một cô nữa mơ mộng được trở thành phượng hoàng.

" Cô đừng mơ tưởng, tổng giám đốc muốn nhìn thì không đến lượt cô đâu , chỉ tôi mới xứng với anh ấy "

- thêm một giọng nữ chua ngoa lên tiếng.

" Cô không có tư cách mới đúng "

Cứ như vậy các nữ tiếp tân tranh cãi không ngừng cho đến khi quản lí khu vực đến và mắng các cô một trận vì làm mất trật tự thì e là cuộc tranh cãi này sẽ mãi kéo dài. Tuy bị mắng , một số cô tiếp tân vẫn chu miệng không cam lòng và lòng đấu tranh mơ mộng rằng tổng giám đốc đang tưởng nhớ mình. ( hoang tưởng quá rồi ==)

....

Haizz, nếu thật sự họ muốn biết sự thật cũng không khó đi. Chỉ tiếc người mà Trữ Dật Thần để trong tầm mắt, khắc lên trên tim chỉ có một cô nhóc là Diệp Bối Bối mà thôi. Anh không biết tại sao chính mình lại nhớ đến cô, chính mình lại rất muốn gặp cô dù chỉ mới rời cô không quá nửa giờ. Và điều duy nhất anh biết là anh biết anh động lòng với cô gái nhỏ đó rồi , anh cũng quyết tâm theo đuổi cái cô bé da mặt mỏng kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!