Chương 2: (Vô Đề)

Ánh nắng hoàng hôn chiếu trên từng phiến lá, cảnh chiều tà dần dần bao phủ bởi màn đêm, từng giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô... Và cũng chỉ có một mình cô...

Cậu bước đi khi cô cần cậu nhất , cậu bỏ cô lại đến với cô ta, cậu theo đuổi theo cái đẹp, cậu bỏ cô lại vì cậu cảm thấy nhàm chán, cậu cho rằng cô rất đơn thuần , cậu cho rằng cô rất ngốc nghếch, anh cho rằng cô chỉ là cô trạch nữ loanh quanh trong nhà không hề biết làm đẹp, nên cậu mới bỏ cô đi sau 2 năm yêu nhau. Cậu bỏ cô đi trong khi cô đau đớn tuyệt vọng gào thét tên cậu , cậu vẫn không quay lại... Cô khóc, cô đau tiếng nói cậu vẫn loanh quanh trong đầu "cô buông tay tôi ra, con đàn bà bẩn thỉu, cô đến với tôi chỉ vì tôi đẹp vì tiền chứ gì, biến đi, cút đi!"

"Này , cô bé ngồi một mình ở nơi không một bóng người cô bé không thấy sợ sao?" giọng nói trầm ấm của chàng trai vang lên

"....*vẫn đang khóc *"

"Cô bé, sao em lại khóc , có gì buồn sao kể tôi nghe với ?" giọng nói trầm ấm của chàng trai vang lên lần nữa.

Cô ngẩn đầu lên nhìn, là một khuôn mặt cười dịu dàng của chàng trai, anh rất đẹp rất đẹp, ánh hào quang toả ra trên người anh làm cô ngẩn ngơ. Cô chưa từng thấy ai đẹp như vậy, cô cứ ngỡ cậu là người con trai đẹp nhất cô từng gặp nhưng cón lẽ cậu vẫn không đẹp như anh, người con trai đứng trước mặt cô đây.

"Sao thế? Mặt tôi có dính gì sao?" thấy cô gái nhỏ trước mặt nhìn anh chằm chằm, anh nhíu mày hỏi

"A.... tôi xin lỗi... " cô xấu hổ cuối hấp tấp gạt nước mắt nhỏ giọng nói.

"Ân... " anh gật gù tỏ vẻ hiểu ra rồi lại hỏi tiếp

- tôi đang hỏi em đấy lúc nảy em còn chưa trả lời tôi trời đã tối rồi sao 1 cô gái nhỏ như em vẫn ngồi ở đây?

"Tôi... tản bộ... thế còn anh? Sao anh lại đến đây..." cô hỏi lại

"Tôi à? Thói quen của tôi là đến đây nghỉ ngơi sau mỗi ngày làm việc mệt mỏi"

- anh cười khẽ thấp giọng đáp

"Anh đi bộ về ?" ánh mắt cô kinh ngạc nhìn người con trai trước mặt, dù là cô nhìn trái nhìn phải hay gì anh cũng không giống là người có địa vị tầm thường.

— Không ? Xe tôi ở đằng kia

- anh đưa tay chỉ vào chiếc Benz ở bên kia lề đường của công viên.

— À... Vậy chào anh tôi đi trước

- cô đứng dậy chào anh và bước đi.

— Ah... cô bé đợi đã nào... Để tôi đưa em về... giờ sắc trời đã khuya em đi một mình như vậy rất nguy hiểm

- anh chạy đến bên cô nói.

— Không cần đâu... tôi không thích ngồi xe của người lạ cũng không nói chuyện nhiều với người lạ

- cô trả lời

Nghe cô nói vậy, anh có chút sững người và sau đó là cảm thấy buồn cười nếu cô không nói chuyện với người lạ thì sao nãy giờ lại nói chuyện với anh ? Anh cảm thấy cô thật thú vị? Anh chưa từng cảm thấy thoải mái như vậy? Từ trước đến giờ với anh các cô gái như là ruồi bu , họ rất ồn ào hay làm phiền anh. Nên anh cực kì không thích, bình thường đối với mọi người trong công ti , hay văn phòng hay người làm trong nhà anh cũng rất lạnh nhạt. Chỉ có bạn anh và người nhà anh là thoải mái .

Người ngoài hay bất cứ ai anh cũng lạnh lùng . Nhưng mà lần này anh cảm thấy thật rất ngoài ý muốn , anh không hiểu tại sao khi vừa chạy xe ngang qua đây là thì anh thấy thân ảnh nhỏ bé của cô ngồi khóc... và tim anh cũng xẹt qua một tia đau lòng... Anh cũng không biết tại sao? Có lẽ vì cô ấy bị bỏ rơi chăng? Nhưng anh không dám bước xuống hỏi... Anh chỉ ngồi đó nhìn cho đến tận trời tối vẫn thấy cô ngồi đây khóc ? Anh nhịn không được liền đi xuống hỏi ? Thế nhưng cô vẫn cứ tiếp tục khóc... Anh hỏi thêm lần nữa thì thấy cô ngước lên nhìn anh, hình như cô có chút ngạc nhiên mà nhìn anh chằm chằm... Anh lại lần nữa lên tiếng và phản ứng của cô là thẹn thùng đỏ mặt xin lỗi anh, nói chuyện với anh tuy thời gian rất ngắn và cô nói rất ít anh cũng không thấy chán ghét cô... anh cũng không cảm thấy cô là một người con gái lẳng lơ như những coi tiểu thư hay là nhân viên công ti anh. Và khi nghe cô muốn rời khỏi anh liền lập tức muốn đưa cô về . Không ngờ cô lại từ chối và nói anh là người lạ. Anh mỉm cười nhìn cô :

— Thế bây giờ chúng ta làm bạn thì thế nào ?

— Anh... muốn làm bạn với tôi ?

- cô trọn tròn độ mắt của mình nói...

— Phải

- anh gật đầu

- tôi là Trữ Dật Thần

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!