Sáng hôm sau, Diệp Bối Bối nâng nhẹ mi mắt nhìn thì phát hiện bên cạnh mình trống rỗng chả trách cô cảm thấy có chút trống vắng. Cô biết anh đã đi làm nên cũng tự giác đứng dậy vào phòng tắm, tắm rửa một chút lại đánh răng rửa mặt suy nghĩ. Chả biết từ lúc nào cô có thói quen ôm anh ngủ, có lẽ là từ lúc anh bảo cô dọn sang căn hộ anh ở. Vì Trữ Dật Thần anh cực kì không an tâm bảo bối nhỏ của mình sống ở nơi ấy ởi vì một thân một mình sống ở đó lỡ như thằng nào nhắm trúng cô thì anh phải làm sao nên anh đã kêu cô chuyển qua sống chung với anh. Ban đầu cô ngượng ngùng không thôi nhưng giờ đã, có khi cô còn cho rằng mình với anh đã kết hôn.
Lắc đầu cô cười bản thân làm gì mà nhanh như vậy chứ ít ra phải đợi thật lâu mới kết hôn kia cô còn trẻ mà anh cũng đâu phải già lắm đâu chỉ hơn cô có sáu tuổi chứ mấy. Cô bước ra khỏi phòng hướng đến phòng bếp uống muột chút nước rồi chuẩn bị đi xuống ăn sáng, thì thấy trên cửa tủ lạnh có tờ giấy nhỏ. Cô gỡ xuống nhìn liền mỉm cười, anh vẫn luôn lo cho cô : " Bối Bối, nhìn thấy em ngủ thật ngon nên anh không gọi em thức.
Nhưng nếu khi nào em thức cảm thấy đói thì liền gọi anh, anh lập tức đi mua thức ăn cho em ăn. Nếu em cảm thấy nhàm chán thì gọi điện thoại cho Dật Nhu hôm nay con bé không cần phải đi học. Thần! "
Diệp Bối Bối tất nhiên chọn phương án hai bây giờ tất nhiên đang làm việc nên cô không quấy rầy anh phải mua thức ăn cho cô. Cô đi cùng với Dật Nhu thì tốt hơn. Giờ chỉ mới hơn chín giờ nên cô nghĩ Dật Nhu có thể vẫn chưa ăn sáng đi, ngẫm nghĩ một lúc lấy điện thoại tìm số Dật Nhu mà gọi.
" Uy, Dật Nhu a, cậu đã ăn sáng chưa "
[ A, Bối Bối hả, vẫn chưa ăn, bất quá tớ chuẩn bị ăn. ]
" Ân, nếu chưa ăn liền cùng tớ ra ngoài ăn đi, rồi đi dạo một chút. "
[ Chủ ý tốt, tớ nói với mẹ một tiếng, cậu liền xuống dưới lầu đợi tớ lập tức đến. ]
" Ân tốt, lát gặp "
[ Ừ, lát gặp. ]
Cúp điện thoại, Diệp Bối Bối liền bước ra cửa khoá cửa lại, bước đến thang lầu đi xuống theo cô nghĩ sáng sớm đi thang lầu là tốt nhất. Ra đến cổng căn hộ đứng chưa đầy bao lầu liền thấy Trữ Dật Nhu chạy đến, cô vẫy vẫy tay chào.
" Tiểu Nhu, tớ ở đây "
" A, cậu đứng đợi có lâu không ? "
" Vừa đúng lúc xuống liền thấy cậu đi " cô lắc đầu.
" Tốt, vậy chúng ta đi. "
Cô cùng Trữ Dật Nhu quả nhiên rất hợp cả hai đều rất thích ăn điểm tâm ở nhà hàng Hương Gia. Đều rất thích đi dạo, nghe nhạc, ngắm cảnh nói chung hai người sinh ra là để làm bạn tốt, hay chị em. Ăn một bụng thật no cô liền bị Trữ Dật Nhu kéo đến trung thương mại của Hạ thị để thực hiện mục đích đi dao và mua sắm. Diệp Bối Bối cũng từng là thiên kim nên thật thích nhưng chỉ là vì cô không muốn dính dáng đến nhà họ Tống kia nên đã tự làm cho mình thật xấu.
Hôm nay có cơ hội đi mua sắm tất nhiên cô sẽ sắm cho mình thật nhiều đồ tốt lâu lâu cũng sẽ diện thật đẹp đi chơi với anh nhỉ. Cô cười híp mí hoàn toàn không để ý đến tiếng gọi của Dật Nhu gọi.
" Bối Bối "
" ... "
" Bối Bối! "
" A cậu gọi tớ có gì sao ? "
" Cậu đấy tớ gọi cậu nãy giờ không nghe, đang suy nghĩ gì vậy ? A không phải là cậu đang nhớ anh tớ đi. "
" Cậu... " Bị nói trúng tim đen cô nhất thời đỏ mặt.
" Ha ha vậy là tớ nói đúng, nếu nhớ anh tớ cậu liền gọi cho anh ấy đi. " Trữ Dật Nhu cười cười.
" Vậy làm sao được, anh ấy đang làm việc. "
" Cũng không có ảnh hưởng, nếu là cậu gọi nhất định là không sao. "
" Nhưng... "
" Không nhưng nhị gì cả. " Vừa dứt lời, Trữ Dật Nhu liền giật lấy điện thoại cô ấn số anh trai mình mà gọi đi.
Lúc này ở phòng họp, Trữ Dật Thần tâm tình rất không tốt vì các ông sếp kia tuyển chọn nhân viên bất chính vậy. Nếu như hôm nay không phải lúc nảy anh muốn ra ngoài gọi điện cho Bối Bối thì sẽ không nghe cô nàng kia nói chuyện. Điều này thật khiến anh không vừa lòng xem ra anh cần duyệt lại cả công ti rồi. Và anh cũng rất tức giận vì hôm nay lại có người thế nhưng dám làm mất dự án khu đất trống kia mà anh mua lại để xây dựng khu vui chơi cho bảo bối của anh.
Hiện tại cả căn phòng họp đều rất căn thẳng và sợ hãi chỉ cần dám xảy ra chút sơ suất liền có thể xách cái mông đi về nhà. Thư kí Dư đứng sau lưng anh cũng không khỏi nhíu mày nghĩ chỉ là cái dự án khu đất trống anh xây để cho nhân viên công ti nghỉ ngơi rồi mà làm thế nào anh lại tức giận như vậy. Cô nhớ rằng đối với anh mà nói dự án này thật không quan trọng làm thế nào bây giờ lại như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!