Chương 4: (Vô Đề)

Về đến nhà, Thẩm Hàn đột nhiên đứng trước mặt tôi, ánh mắt nhìn tôi cũng vô cùng nghiêm túc: "Những gì cô vừa nói với cái tên Cố Thành kia là nghiêm túc hả?"

Tôi cẩn thận nhớ lại, mắng hắn đúng là nghiêm túc.

"Ừ."

Không thể ngờ ngay giây sau, hai mắt Thẩm Hàn sáng ngời, ngữ điệu cũng dịu dàng hơn: "Lâm Vãn Kiều, không ngờ chí hướng của cô lại cao như vậy đấy, tuy thành tích của cô bây giờ chẳng khác nào rác rưởi, nhưng có tôi đốc thúc cô, cô vẫn có cơ hội đậu vào Bắc Đại."

Tôi: "???"

Tôi?

Vào Bắc Đại?

Thẩm Hàn đang nói chuyện điên khùng gì vậy?

Thấy bài thi toán 25 điểm của tôi chưa đủ thú vị à?

"Có phải anh..."

Tôi còn kịp nói ra hai từ "hiểu lầm" thì đã bị Thẩm Hàn đẩy đến trước bàn học.

Trên bàn là quyển sách Tổng hợp đề thi tuyển sinh đại học trong năm năm.

Tôi im lặng.

Nhìn thái độ của Thẩm Hàn, chính tôi cũng phải tin một người tổng điểm các môn chưa đến 400 như tôi cũng có thể bức phá thi đỗ Bắc Đại.

Nhưng sao có thể chứ?

"Thẩm Hàn, anh thấy tôi cố gắng một năm thì sẽ đậu vào Bắc Đại sao? Anh tin tôi đến vậy à?"

Thẩm Hàn lắc đầu: "Cô nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ đang tin vào bản thân tôi."

Nhìn đôi mắt nhỏ bé tự tin của Thẩm Hàn, tôi mỉm cười: "Thế nhờ Thiết Trụ đốc thúc tôi nhé!"

Nhưng nụ cười ấy không kéo dài được lâu.

0 giờ sáng.

Tôi nằm dài ra bàn.

Mấy cái hàm số này là gì vậy, là ông nội thì có!

"Ngồi dậy học đi!"

"Không dậy nổi."

Ngay giây sau, đầu tôi bị đè xuống.

"Thẩm Thiết Trụ, có phải tôi dễ dãi với anh quá rồi không? Tôi chỉ nhờ anh đốc thúc tôi chứ không phải cho phép anh nhảy lên đầu tôi giở trò đồi bại!"

Trừ ban đêm lúc nào cũng vậy, cứ 5 giờ 30 sáng, Thẩm Hàn luôn thành công dùng công phu mèo quào xua tan cơn buồn ngủ của tôi.

Cứ thế một tháng.

Tôi vui mới lạ.

Nhân lúc không có mặt Thẩm Hàn, tôi lên mạng đăng bài xin giúp đỡ:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!