Tiếng người ồn ào truyền ra trong tửu điếm, dù trời đang rét đậm nhưng sinh ý nơi này vẫn rất thịnh vượng
Chỉ nghe một khách nhân ở một cái bàn kêu lớn:
- Tiểu nhị nhanh một chút! Lão gia chúng ta ngồi cả buổi mà chưa có món nào mang lên.
Một người nhìn giống như chưởng quỹ vội vàng cúi người tạ lỗi. Chỉ thấy một tên tiểu nhị nhanh chóng bưng hai chén canh từ sau phòng bếp lên:
- Đại nhân, ngài chờ một chút.
Tiêu nhị kia chuẩn bị đặt đồ ăn nóng trong tay lên bàn. Lúc này không biết đụng phải cái gì mà thân hình chợt loạng choạng. Hai chén canh nóng trên tay chao đảo, tung tóe lên người hắn.
Mặc dù đang là tiết đại hàn nhưng hai tay tiểu nhị vẫn bị bỏng sưng lên. Chúng khách nhân thấy bộ dạng chật vật của hắn liền cười ha hả. Chỉ một người hảo tâm nói:
- Cẩn thận một chút, có bị phỏng không?
Tiểu nhị quay đầu trở lại thì thấy một gã lưu manh đang duỗi chân ra dưới bàn, đích thị người này đã làm hắn bị vấp.
Tiểu nhị khởi thân nói với tên lưu manh kia:
- Vị đại gia này, ngài có thể thu cái chân của mình lại được không, nếu ngài còn để đây thì sẽ gây nguy hiểm cho khách nhân lui tới trong này.
Tên lưu manh này đang nói với kẻ bên cạnh, không xem lời nhắc nhở của tiểu nhị ra gì, hơn nữa tỏ ra côn đồ mắng:
- Ngươi cũng ngưu a, lão tổ tông của ngươi đang ngồi ăn uống mà ngươi cũng dám lải nhải sao?
Nói xong còn để chân ngang ngược ra ngoài hơn nữa, nhe răng cười nói:
- Sao? Tổ tông của ngươi hôm nay đang cao hứng, ngươi muốn sao?
Tên tiểu nhị thấy hắn ngang ngược như vậy, vội lớn tiếng nói:
- Ngươi…. sao ngươi kì quái như vậy, ta chỉ muốn ngươi rút chân vào thôi, không phải đại sự gì mà ngươi lại một bộ hung thần ác sát như vậy?
Tên lưu manh thấy tiểu nhị mở miệng giáo huấn hắn thì không khỏi chấn động, liền đứng dậy xắn hai tay áo lớn tiếng nói:
- Ngươi, cái thứ tiện nhân này mà cũng dám lớn gan giáo huấn gia gia của ngươi sao? Đến đây, để gia gia hảo hảo dạy cho ngươi chút đạo lý làm người.
Tiểu nhị kia liền hừ một tiếng, đang muốn đáp lời thì chưởng quỹ chạy vội đến tát cho hắn một tát rồi mắng:
- Hỗn trướng! Đã làm đổ đồ ăn còn dám cãi với khách nhân nữa à. Nếu không phải mấy ngày hôm nay thiếu người thì ta sớm đã đá tên phế vật như ngươi ra ngoài rồi.
Nói xong liền vội vàng chắp tay tạ lỗi với gã lưu manh có biệt danh Ngưu Nhị nọ.
Ngưu Nhị hừ một tiếng rồi lại ngồi xuống bàn, tiếp tục uống rượu.
Mấy khách nhân bên cạnh thấy đồ ăn vẫn chưa được mang lên, liền la hét với chưởng quầy. Chưởng quầy thấy tiểu nhị vẫn đứng bất động một chỗ, vẻ mặt liền căm giận quát lên:
- Ngươi còn đứng ở chỗ này làm gì, còn không mau lui xuống làm việc?
Tên tiểu nhị lắc đầu, bất đắc dĩ đi xuống bếp bưng thức ăn lên. Mắt thấy tên Ngưu Nhị đang ngồi ở xa xa cố ý chọc ghẹo hắn, tiểu nhị vội vàng vòng qua tránh bàn của Ngưu Nhị.
Đang muốn bưng đồ ăn tới, chợt sau lưng truyền đến chấn động mãnh liệt, nhất định lại có người đẩy hắn nữa rồi. Tiểu nhị liền ngã sấp xuống, đồ ăn trên tay đổ vào một người nọ, chỉ thấy quần áo người nọ bị nước canh đổ đầm đìa dầu mỡ. Tiểu nhị bối rối quay đầu lại nhìn, đã thấy trước mặt là tên Ngưu Nhị đang nhe răng ra cười.
Tiểu nhị cảm thấy hoảng sợ, không biết hắn có mưu đồ gì, quay lưng lui về sau thì đã có mấy người xuất hiện chắn đường. Ngưu Nhị cười hắc hắc, duỗi tay vỗ vỗ vào má hắn rồi nói:
- Tiểu tử kia, ngươi làm bẩn y phục của lão tử, mau bồi thường cho ta.
Tiểu nhị biết rõ đám người này giăng bẫy để hãm hại hắn, hắn sao lại có thể khuất phục. Vì vậy dốc sức liều mạng kêu lớn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!