Tới kinh sư đã là mùa đông. Bắc Kinh tuy phồn hoa mới mẻ nhưng Ngũ Định Viễn thân mang chuyện quan trọng, nào có tâm tình du lãm, liền tìm một khách điếm trọ lại.
Ngũ Định Viễn thu xếp hành lý xong xuôi, liền tìm tiểu nhị, hỏi:
- Trong kinh có vị Vương Ninh đại nhân, ngươi có biết phủ đệ của vị đại quan này nằm ở nơi nào chăng?
Tiểu nhị kia cười nói:
- Trong kinh có nhiều nơi danh lam thắng cảnh như Thiên kiều Trường thành, ngài không tới mà lại đi Ngõ Vương phủ làm gì?
Ngũ Định Viễn mỉm cười, lấy ra một thỏi bạc dúi vào trong tay tiểu nhị kia.
Tiểu nhị gấp rút bồi cười, nói:
- Thì ra khách quan là người trong triều đình, tiểu nhân đã mạo phạm.
Liền cẩn thận chỉ đường tới Ngõ Vương phủ.
Để phòng ngừa hành tích bị lộ, Ngũ Định Viễn quyết định thừa dịp đêm tối sẽ tới bái phỏng Vương Ninh đại nhân. Lúc này sắc trời còn sáng, lại đang rãnh rỗi nên hắn liền lên lầu hai khách điếm, kêu rượu và đồ ăn nhâm nhi cho khuây khỏa.
Hắn đang nhìn đám bình dân qua lại trong kinh thành tao nhã, chợt nghe thấy tiếng chiêng trống lớn trên đường cái như có đại quan đi tuần. Ngũ Định Viễn ở miền tây xa xôi, chưa bao giờ thấy qua uy thế kinh quan du lãm, vội đứng dậy ngẩng đầu nhìn ra xa.
Từ xa nhìn lại, chỉ thấy một nhóm quan binh áp mười mấy cỗ xe tù, chậm rãi đi trong phố đông đúc. Thì ra không phải quan viên đi tuần mà là đưa tử tù dạo phố thị chúng. Ngũ Định Viễn thấy trường diện lớn, thầm nghĩ: "Không biết là tù đồ phương nào, hung ác ra sao mà có nhiều người bị giam trảm như vậy?".
Ở tại Tây Lương, trừ phi gặp án giết người quan trọng, nếu không thì không có chuyện thị chúng thế này. Hắn cảm thấy tò mò, muốn xem diện mạo của đám tặc đồ liền cẩn thận quan sát.
Mười mấy cỗ xe xe tù đi tới, dẫn đầu chính là một gã thái giám. Trước kia Ngũ Định Viễn chưa bao giờ thấy qua hạng người này. Thấy một gã mặt trắng không râu ngồi trên lưng ngựa, tay cầm một cây phất trần tựa như đang diễn tuồng. Đi trước thái giám có một gã võ quan dắt ngựa cho hắn, thần thái có vẻ kính cẩn.
Ngũ Định Viễn thầm nghĩ: "Xem ra đám con hát diễn không sai, thái giám đúng là có dáng vẻ như thế này".
Cúi đầu lại nhìn, thấy cỗ xe tù đi đầu có treo tấm thẻ bài viết rằng:
"Tả đô ngự sử Đô Sát Viện, Trương Ôn thông đồng với địch bán nước, cả nhà bị lăng trì xử tử".
Trong xe có một lão nhân đang quỳ nhưng mở trừng hai mắt, vẻ mặt phẫn nộ bất bình. Phía sau xe tù áp mười mấy nam nữ lão ấu, không ngừng kêu khóc nỉ non.
Ngũ Định Viễn cả kinh, thầm nghĩ: "Thì ra đám tử tù này là đại thần trong triều!"
Hắn không biết Trương Ôn kia là người thế nào, lại càng không rõ tại sao thông đồng với địch làm Hán gian, không nói một lời nhíu mày quan sát.
Đoàn xe tù chậm rãi mà đi. Đường phố vốn náo nhiệt ồn ào lúc này lại yên tĩnh như vào lúc đêm khuya. Dân chúng xa mọi nơi tránh xa xe tù trốn vào các góc phố, không ai dám thở mạnh. Ngũ Định Viễn thấy khí thế kia cũng rùng mình, vội lui đến sau cửa sổ, chỉ sợ rước họa vào thân.
Trên đường cái an tĩnh không tiếng động, không khí thật là xơ xác tiêu điều. Chợt nghe mấy tiếng cục ta cục tác, bỗng có một đám gà bay loạn vào giữa đường. Ngũ Định Viễn ngạc nhiên nhìn lại. Chỉ thấy một gã buôn gà thần sắc bối rối đang vội bắt gà, một bên có hai hài tử.
Ngũ Định Viễn vừa thấy liền rõ ràng, xem ra hai hài tử nọ không biết sự lợi hại của quan binh, không ngờ trong lúc nô đùa lại đánh đổ lồng gà, nhất định sẽ gây họa.
Đám gà qué bay khắp tán loạn đầy đường, lại còn tới trước cả xe tù. Chúng khiến con ngựa do hoạn quan đang cưỡi cả kinh hí một tiếng rồi chồm lên. hoạn quan chợt hẫng người rời khỏi yên ngựa, thì ra hắn đã chủ động nhảy lên, chỉ thấy thân hình vừa chuyển một vòng trên không trung đã vững vàng rơi xuống mặt đất, hiển nhiên thân có võ công.
Chỉ là mười mấy con ngựa phía sau không kịp dừng lại mà đụng vào nhau. Chỉ một thoáng trên đường cái vang vọng tiếng ngựa hí gà gáy, loạn thành một đống.
Gã buôn gà bị dọa đến mặt mũi trắng bệch, phát run che quỳ trên mặt đất trước hai hài tử. Sắc mặt võ quan dẫn ngựa xanh mét, một cước đá nặng nề vào đầu hắn, cả giận nói:
- Muốn chết sao! Trông con gà cũng không nổi?
Gã buôn gà bị đau cũng không dám phản ứng, chỉ cúi đầu dưới đất thở dốc nói:
- Quân gia trách phạt tiểu nhân rất đúng.
Võ quan kia hừ một tiếng, lại đá hắn một cước, lớn tiếng nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!