Chương 76: Lôi Trạch Hình Thiên

Trường Châu vào cuối thu, cái rét đã quanh quẩn đâu đây. Gió rít mưa gào, quất vào nơi ngã tư đường trống trải thê lương, khiến cho người ta có cảm giác lạnh lẽo tịch liêu.

Âu Dương Nam chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dừng ở một chiếc chùy sắt cũ kỹ đặt trên bàn, lại khe khẽ thở dài.

Hôm nay là thọ yến bảy mươi tuổi của lão, rất nhiều đệ tử môn nhân khẩn trương trở về phủ, để chúc thọ vị tông sư đúc kiếm được tiên hoàng sắc phong là "Nghệ nhân Giang Nam" này. Mắt nhìn đám tử tôn vãn bối quây quần bên cạnh, hạ phẩm thọ lễ trên bàn chất cao như núi. Giờ phút này, Âu Dương Nam lại không chút vui mừng. Một nam tử đi tới, khom người hỏi:

- Hôm nay đại thọ của sư phụ, hà cớ gì lại thở dài như thế?

Âu Dương Nam nhìn cây chùy sắt bày trên bàn, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nói:

- Tối nay chúng ta phục nghiệp, thứ này do ai đưa tới còn chưa biết, không phải quá hoang đường sao?

Ánh nến thấp thoáng, chỉ thấy bên ngoài cây chùy sắt mọc đầy rêu xanh, tuy cũ kỹ nhưng người tinh mắt có thể nhận thấy, từ chùy sắt lan ra một luồng sáng xanh mờ ảo, nhất định có lai lịch kỳ dị, tuyệt không phải vật tầm thường.

Hán tử kia thấy sư phụ nhíu chặt chân mày, nhanh chóng an ủi:

- Sư phụ không cần lo lắng, chùy này đích thị là công tử đưa tới. Trừ hắn ra, còn ai có tâm ý thế này, muốn Chú Thiết Sơn Trang chúng ta trùng chấn hùng phong?

Hán tử vừa nói có vóc người khỏe mạnh, khuôn mặt lại nhã nhặn trắng trẻo. Thì ra là đại đệ tử Củng Chí của Âu Dương gia, có ngoại hiệu oai khí là "Thiết Sư Nhi ", đồng thời là sư gia nha môn Trường châu, ngày sau sẽ là thủ hạ của Lư Vân.

Âu Dương Nam thở dài nói:

- Ta cũng hy vọng chùy này là của hài nhi Thiết Ngưu đưa tới. Ai... Có điều tặng vật quan trọng như thế, sao nó không trở về đây?

Củng Chí thấp giọng nói:

- Sư phụ... Sư đệ đã thành phản nghịch triều đình, dù hiếu thuận gấp mười cũng trở về nổi sao? Sư phụ người đừng trách hắn ...

Âu Dương Nam thở dài một tiếng, lắc đầu nói:

- Lúc trước vì Thiên Lư mà hại hài nhi Thiết Ngưu của ta thảm thiết như thế. Ài... Đừng nói chuyện này nữa, chỉ hy vọng hôm nay khai lò thuận thuận lợi lợi, không cô phụ khổ công tìm ra Hình Thiên Chùy của nó.

Trong ánh nến vàng yếu ớt nơi đại sảnh, thân chùy rỉ sắt nhìn xanh vàng loang lổ, càng hiện vẻ cổ xưa. Âu Dương Nam nhìn ngơ ngác ngây dại, tựa như chuyện cũ nhất nhất hiện về trong lòng.

Đang lúc xuất thần, một thiếu niên chừng mười bảy mười tám tuổi đi lên sảnh, bộ dáng có vẻ hiếu động. Hắn thấy Âu Dương Nam nhìn cây chùy sắt không chuyển mắt, liền đi tới cười hỏi:

- Gia gia còn ngắm chùy sắt nữa sao? Cây chùy này tới nhà ta ba ngày rồi, người xem còn chưa thấy đủ?

Thiếu niên này là Âu Dương Tuân, môn nhân đời thứ ba của Chú Thiết Sơn Trang, chính là cháu ruột của Âu Dương Nam.

Củng Chí mỉm cười nói:

- Tiểu thiếu gia, thần chùy này là báu vật vô giá, đừng nói lão trang chủ xem ba ngày, dù xem ba mươi năm cũng chưa đủ đâu.

Âu Dương Tuân bày ra cung cách thiếu gia, nói:

- Xem chùy sắt này cũ kỹ hỏng nát, có thể tốt được như lời ngươi khoe khoang?

Âu Dương Nam biết Củng Chí không tiện mở miệng chống đối, liền rời chỗ ngồi, muốn đích thân dạy bảo. Lão cúi xuống, đưa tay vuốt ve cây chùy thần, nói một cách sâu kín:

- Tương truyền thần sét thời cổ tên là Lôi Trạch, thần tiên này đầu người thân rồng, trên tay còn có một cây chùy, lấy sét đánh điện, gọi là "Lôi Trạch Hình Thiên Chùy ". Truyền thuyết nó được đúc qua Tam muội chân hỏa, đập xuống có thể phát ra thiên lôi, là bảo bối mà các đúc kiếm sư tha thiết ước mơ.

Lão quay đầu nhìn đứa cháu, nói:

- Tuân nhi, tương lai con tiếp quản Chú Thiết Sơn Trang, không thể không biết về điển cố này. Tránh ngày sau người ta lại cười chúng ta có mắt không tròng, lãng phí bảo vật.

Âu Dương Tuân nhìn cây chùy sắt hoen rỉ, cười nói:

- Gia gia! Ngày nay lý học hưng thịnh, người thực tin vào chuyện ma quỷ cỡ này sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!