Chương 75: Văn Uyên Các (1,2,3)

- Lão đại, đây là công văn từ trên gửi xuống, mời ngài xem qua!

Một nam tử cao lớn hếch mũi, hai chân gác cao trên bàn, hững hờ đưa tay mở công văn, thờ ơ mắng:

- Con mẹ nó, đây là cái rắm gì!

Y đang muốn ngáp một cái, đột nhiên nhảy dựng ngay tại trận, run giọng thốt:

- Đây... Đây là...

Thuộc hạ ở một bên thấy sắc mặt của y hãi hùng, vội vàng đến thăm dò, thoáng chốc cả đám ào ào cười nói:

- Chúc mừng lão đại, Đại học sĩ Khổng An mến tài, cuối cùng điều ngài đến trông coi Văn Uyên Các.

Hán tử cao lớn thấy thuộc hạ nhìn mình có vẻ hả hê, bộ mặt lại thêm phần khổ não, thầm than: " Thảm rồi, lão tử thua đến mất nhà để ở rồi."

Hán tử cao lớn này chính là Tần Trọng Hải. Sau khi Lư Vân rời đi, mỗi ngày không có việc gì, y rảnh rỗi trong kinh thành đến là buồn bực. Ngày hôm đó, không ngờ nhận được công văn của Đại học sĩ Khổng An ban xuống, nói rằng những ngày gần đây, Văn Uyên Các không được an bình. Thường có người tự tiện xem công văn, còn trộm đi một số văn hiến quan trọng. Trong khi chờ triều đình sai người khác trông coi, muốn điều Tần Trọng Hải tới đó trấn thủ ba mươi ngày.

Khổng An rất coi trọng việc này, đặc biệt tìm Tần Trọng Hải đến thẳng mặt dặn dò:

- Sở dĩ lần này lão phu chọn, là bởi văn chương phi phàm của ngươi! Ngươi yêu sách như mạng, nhất định có thể trong coi điển tàng đầy đủ. Lão phu cũng có thể vô lo vô nghĩ.

Các quỹ đích thân dặn dò, Tần Trọng Hải dù uể oải gấp bội cũng không dám chậm trễ. Mắt thấy khó mà thoái thác, đành phải mang bộ mặt buồn rầu, suất lĩnh đại đội nhân mã tiến vào Văn Uyên Các. Vì phòng ngự đạo tặc lần nữa quang lâm, y liền đến ở ngay tại phòng sách, chăn bông gối đầu trà nước đều chuẩn bị hết cả. Chúng thái giám thấy trên tay y đầy những bao lớn bao nhỏ nhắm thẳng nơi phòng sách, không biết đi làm cái gì, cả đám hì hì cười hỏi:

- Tần tướng quân tới đây làm gì? Là đi trốn nợ chăng?

Tần Trọng Hải cả giận nói:

- Trốn cái rắm! Lão tử thích thì tới, là học để thi Trạng nguyên, các ngươi không tin sao?

Đám thái giám luôn xem Tần Trọng Hải không thuận mắt, nghe lời này lại phóng thanh cười the thé không kiêng dè, làm cho Tần Trọng Hải tức tối muốn điên.

Tần Trọng Hải mặt đỏ bừng bước vào phòng sách, khó khăn để đống đồ đạc xuống, mới lau mồ hôi, y đã liếc thấy sách vở chung quanh chất đống như núi, có hồng có lục, hoặc dày hoặc mỏng, thiên kì bách quái không gì không có. Tần Trọng Hải thấy vậy thì miệng méo mắt lệch, toàn thân không còn chút sức lực, chợt nghĩ ngợi: "Đều nói trong sách có nàng dung nhan như ngọc.

Con mẹ nó, nơi này thật nhiều quỷ thư, không biết có cái gì hay xem cho đã nghiền chăng!"

Lúc này kích động, y bắt đầu tìm kiếm loại sách như Kim Bình Mai, muốn thấy chân diện mỹ nữ Lư Sơn trong sách.

Tìm đến đầu đầy mồ hôi, chỉ thấy tầng tầng lớp lớp văn thư, thủy chung không thấy nửa tấm hình. Khổ cực hồi lâu, cuối cùng mò thấy một quyển trục, Tần Trọng Hải vui mừng khôn xiết, cười rằng:

- Hoàng thiên không phụ khổ tâm nhân, nhan gia tiểu thư, Tần tiểu sinh này ở chỗ này có lễ!

Trong lòng đập bình bịch, y tranh thủ mở quyển trục, đang muốn thò miệng đi hôn, bỗng chốc thấy một nam tử hung ác trợn mắt nhìn về mình với thần thái nghiêm khắc dị thường.

Tần Trọng Hải sợ đến hồn phi thiên ngoại, cả kinh la lên:

- Mẹ ơi!

Thì ra trong quyển trục nọ nào có mỹ nữ lụa mỏng yếm đào gì? Lại là di ảnh của Trương thái tổ, không biết là ai cất ở chỗ này. Thái tổ đầu vuông tai lớn, vẻ mặt dữ tợn, bộ dáng cũng có điểm giống Ngũ Định Viễn. Nhớ tới vừa rồi thiếu chút nữa hôn lên, Tần Trọng Hải bất giác kêu một tiếng, đưa bức hình thái tổ lên giữa không trung, tiếp theo phi chân đá văng ra, sau một lát tạo thành một khoảng trống lớn, tạo ra một chỗ nghỉ ngơi.

Tần Trọng Hải nằm ra, hung tợn nhìn về những cuốn sách, thầm hỏi: "Con mẹ nó, trên đời sao có nhiều sách như thế? Rốt cuộc trong đó có viết thứ quỷ quái gì? Lại có nhiều người học điên học cuồng như vậy?"

Cảm giác ngứa ngáy, là nước mũi chảy ra, y tiện tay vớ lấy một quyển sách, lau mũi ngay tại trận rồi cười rằng:

- Hắc hắc, ta trộm lấy một trăm cuốn ra ngoài. Trong vòng cả năm, đi cầu cũng không lo thiếu giấy bản.

Đang đắc ý, có người đưa lên thức ăn phía dưới lầu, Tần Trọng Hải hì hì cười nói:

- Mẹ nó, cuối cùng có chuyện đứng đắn để làm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!