Chương 73: Ba Nỗi Sợ Chồng Chất(1-4)

Năm Cảnh Thái thứ ba mươi hai, tại Ông Kim Thành nước Thát Đát, mùng ba tháng chín, trời u tối.

Sợ hãi là gì? Sợ hãi là mẹ sinh ra khiếp đảm nao núng, là hàng xóm của tiếng kêu gào khóc than...

Sợ hãi, là cảm tính vô ích của thế gian. Tựa như bi thương, sợ hãi là thói vô dụng làm con người trở nên hèn mọn quỳ gối. Thành công không có, thắng lợi vô ích, chỉ là kéo dài hơi tàn mà thôi...

Đệ nhất cao thủ nước Thát Đát, Triết Nhĩ Đan luôn chỉ dạy đệ tử những lời như vậy.

Sáu tuổi để tang mẹ, tới nay đã năm mươi bảy tuổi, Triết Nhĩ Đan chưa từng rơi thêm một giọt lệ nào, cũng chưa từng cảm thấy một chút bối rối cùng sợ hãi. Y chính là võ tướng mà Khả Hãn mà dựa vào, được đám đệ tử kính trọng như người cha hiền trong lòng. Thân cao chín thước, mình đồng da sắt, thái dương nhô cao chót vót.

- Kẻ không biết sợ, chính là người vô địch!

Thời khắc Triết Nhĩ Đan rống ra lời hữu lực này với A Nhĩ Thái, thân ảnh của y phảng phất là hóa thân của chiến thần.

Đó là Triết Nhĩ Đan, dũng sĩ vô địch nơi sa trường Bắc cảnh.

Khách, khách khách, khách khách khách...

Tiếng cười kỳ quái biết bao biến hoá kỳ lạ vang lên, tựa như có thú dữ đang nhai nát xương người. Trong sát khí tràn ngập bốn phía, tiếng nhấm nuốt từ xa mà gần, lan từ u tối vào nơi rõ ràng. Nương theo tiếng khóc của quân sĩ xa xa, trong bóng tối, phảng phất Quỷ La Sát đã hàng lâm Ông Kim Thành.

Quỷ La Sát, hung thần phật quốc phương tây, ác quỷ chuyên ăn thịt người, chẳng may nó bước vào cung thành nào, nơi đó liền trở thành địa ngục nhân gian. Tiếng gào khóc trong trận thảm sát đầy máu tanh, sẽ khiến cho lão bá tánh còn sống sót vĩnh viễn khó quên.

Quỷ La Sát đã đến, ở cửa cung không xa. Ma vương hàng lâm, trời đất có thể ngăn cản?

"Ta có thể ngăn. Tên của ta là Triết Nhĩ Đan"

Trong bóng tối, Triết Nhĩ Đan đứng sừng sững tại cửa chính, ánh mắt lấp lánh như ngọn đèn soi rọi Ông Kim Thành trong cơn kinh hãi.

Trước cửa cung tối đen, tử thần vượt qua đống thi thể cùng binh khí chất đầy đất, từng bước hướng tới Triết Nhĩ Đan.

Cả ngàn quân sĩ cùng mấy trăm thị vệ, lại không thể nào ngăn cản ác quỷ lẻn vào cung thành. Lá chắn duy nhất còn lại là đôi thiết quyền của mình. Triết Nhĩ Đan rõ ràng sứ mạng của bản thân, là bức phòng tuyến cuối cùng. Thiên uy của Khả Hãn, trinh tiết của đám phi tử, nhất định phải được thủ vệ bởi đôi thiết quyền này.

Bóng tối vô tận, tiếng khóc khắp nơi, lẻ loi một mình đối mặt yêu ma, tình cảnh như vậy làm cho người ta cảm thấy tuyệt vọng.

Có lẽ người thường sẽ nao núng, nhưng đứng ở chỗ này là Triết Nhĩ Đan, kẻ mang rất nhiều danh hiệu. Mạc Bắc đệ nhất nhân, Mông Cổ đệ nhất cao thủ, người có năng lực đánh đuổi đám Hung nô vùng Bắc Cảnh. Dù kẻ tới thực sự yêu ma, y cũng không có lý do lui bước.

Tại Mông Cổ, y tuyệt đối là vô địch!

Người tới ngoài ba trượng, rốt cục dừng bước, mở to đôi mắt dã thú như chuông đồng, thẳng tắp nhìn lại. Người nọ cao to, vai rộng như trâu, tướng mạo không hề giống người.

Mắt hổ của Triết Nhĩ Đan sinh uy, trừng trừng quan sát ác quỷ trước mắt. Đối phương thân cao chín thước, bộ mặt còn xấu hơn quỷ, vừa thấy đã khiến người ta liên tưởng đến Ma vương.

Sợ hãi sao? Không phải rồi, bản thân Triết Nhĩ Đan cũng cao chín thước, không kém ma vương ngay cả một tấc. Khác biệt chính là, Triết Nhĩ Đan không phải trâu, mà là một con hùng sư cực mạnh của vùng sa mạc Tháp Khắc Lạp Mã Can.

- Dừng bước!

Tiếng hô hùng hồn thoát ra từ cổ họng Triết Nhĩ Đan. Ngắn gọn đanh thép, đủ để tất cả địch nhân run sợ.

Ma vương đã dừng, như đáp lại tiếng hô của Triết Nhĩ Đan, nơi cổ họng của hắn cũng phát ra tiếng hí vang.

Trong bóng tối, đôi mắt chuông đồng nọ lóe lên tia sáng khác lạ, hàm răng trắng nhởn lộ ra dưới đôi môi dầy, ở trên còn dính thịt vụn càng không giống người. Cũng không giống trâu, chỉ giống quái vật.

Triết Nhĩ Đan nhìn quái vật, hỏi:

- Muốn sống?

Tay y chỉ ra phương xa, lạnh lùng thốt:

- Biến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!