Chương 7: Lang Bạt Kỳ Hồ.

Cũng may trên đường không gặp đám người Côn Luân Sơn, bình an hơn mười ngày Ngũ Định Viễn mới dám mò đến thành trấn nghe ngóng, mới biết là hắn hiện tại đã vào địa phận Thiểm Tây. Lúc đầu trên người còn hơn mười lượng bạc mà giờ không còn một hào, hắn đứng giữa đường phố náo nhiệt mà cảm thấy túng quẫn.

Không có tiền ăn, hắn liền chậm rãi đi khắp bốn phía, trên đường đi ngang qua nha môn. Ngũ Định Viễn là bộ đầu, theo thói quen bắt người liền chạy lại đọc bố cáo, ai dè đọc xong hồn vía bay cả lên trời!

Trong tấm bố cáo dán trên tường còn không phải vẽ hình hắn đây sao? Bên trên công văn có viết:

- Truy bắt trọng phạm Ngũ Định Viễn, thưởng bạc năm ngàn lượng. Người này nguyên là bộ đầu của Lương Châu, lại cấu kết với thổ phỉ sát hại tám mươi ba mạng người của Yến Lăng tiêu cục, cướp lấy mười vạn bạch ngân, cưỡng gian xong giết hết nữ nhân, hiện hung đồ đã bỏ chức đào vong…

Ngũ Định Viễn cảm thấy miệng lưỡi đắng chát, đầu óc choáng váng, thầm kêu oan khuất. Hắn chợt nhớ tới khi còn làm bộ đầu truy nã những kẻ gây án, mỗi người đều kêu to oan uổng nhưng hắn nào có nghe nửa câu, bây giờ bị truy nã mới hiểu được cảm giác của những người kia.

Ngũ Định Viễn không khỏi lắc đầu cười khổ tự nhủ:

- Báo ứng! Đúng là báo ứng! Bỗng nhiên bên cạnh có tiếng người tiếp lời:

- Ai da! Đúng là báo ứng! Lão huynh ngươi nhìn người này xem, tướng mạo như là một hảo hán, đường đường là một bộ đầu, không chịu làm lại đi ăn cướp để cho người truy bắt mới cam tâm. Cái này tám phần là mệnh xấu không làm nổi người tốt. Làm bộ đầu lại bị người tầm nã, đây không phải báo ứng là gì?

Người nọ quát quát mắng mắng một hồi, còn định nói nữa thì Ngũ Định Viễn sớm đã bỏ đi. Hắn tâm loạn như ma thầm nghĩ:

- Tên Tri phủ Lục Thanh Chính quả là ác độc, bức ta mất chức thì thôi đi, còn đem tội trạng giết chết cả nhà Yến Lăng tiêu cục đổ lên đầu ta, chỉ sợ thanh danh cả đời Ngũ Định Viễn này đã bị hủy.

Nghĩ đến ngoài trừ lá thư gửi Vương Ninh đại nhân, trong thiên hạ đã không còn người nào có thể cứu được hắn mà trong lòng phát sầu.

Hắn vừa mệt vừa đói, tâm trạng buồn phiền đang đi thì bị một người đẩy mạnh quát to:

- Tiểu tử! Cút ra xa nào! Đừng cản đường lão gia nhà ta!

Ngũ Định Viễn quay lại nhìn thì thấy vài tên gia đinh đang mở đường ột gã phú thương bụng phệ nghênh ngang đi tới.

Lửa giận bốc lên trong lòng Ngũ Định Viễn. Lúc trước tại Tây Lương, mấy tên phú thương này tên nào chả phải nịnh bợ tặng đồ cho hắn. Bây giờ ở nơi khỉ ho cò gáy này lại bị người khinh bỉ? Lập tức giận đến toàn thân run rẩy.

Ngũ Định Viễn cắn răng hạ quyết tâm, đã mang oan ức thì dứt khoát làm lớn chuyện cho hả giận. Tên phú thương này đúng là xui xẻo, có mắt như mù. Đường rộng thì không đi, đằng này lại đắc tội với Ngũ Định Viễn.

Ngũ Định Viễn nổi nóng bao nhiêu thì làm càn bấy nhiêu, đêm đó không nói không rằng đột nhập vào nhà tên phú thương nọ, trộm đi hơn một ngàn lượng bạc giải mối hận trong lòng.

Hắn xuất thân bộ khoái, làm đạo tặc liền như cưỡi xe nhẹ đi đường quen, bày ra nghi binh rồi ẩn thân trong khách sạn hai ngày, lúc đi ra còn thấy một đám người vây quanh nha môn, hơn mười tên gia đinh và tên phú thương kia đang kêu gào không ngừng. Ngũ Định Viễn thấy hả hê liền lẻn đi.

Trên đường, hắn sợ có người nhận ra nên liền dùng than đen xoa lên mặt, đến bữa ăn thì dùng tiền của tên phú thương kia, hôm nào cũng thịt cá rượu ngon. Cứ thuận lợi thế này không bao lâu nữa, có thể vào kinh thành gặp mặt Vương đại nhân.

Thời tiết đang vào thu nên lạnh dần, ngày hôm đó buổi chiều có mưa phùn. Ngũ Định Viễn lo có mưa lớn nên tìm một tiểu điếm ở gần nghỉ lại.

Quả nhiên vào lúc chạng vạng tối thì gió đổi chiều, sau đó mưa như trút nước. Mưa to thế này, đừng nói đi tiếp mà tá túc bên ngoài cũng không được. Ngũ Định Viễn lắc đầu nghĩ thầm, may là khách điếm khá tốt lại có vẻ an bình, không cần phải ở bên ngoài hứng gió đội mưa.

Hắn liền gọi hai đĩa điểm tâm, một bình rượu lâu năm rồi tự rót tự uống. Mặc dù bản thân còn trong hiểm nguy nhưng vẫn an nhàn tận hưởng.

Chỉ là đang lúc thưởng thức thì nghe có người hét to:

- Con bà nó, lại đổ ra cái gì đây!

Ngũ Định Viễn quay đầu nhìn lại, chỉ mấy gã nông phu đang chỉ vào một gã nam tử mà chửi mắng. Nam tử kia có mái tóc hoa râm, niên kỷ chừng hơn tứ tuần, mi rồng mày phượng bộ dáng bất phàm. Ngũ Định Viễn cảm thấy hơi kỳ quái, nghĩ thầm:

- Nơi khỉ ho cò gáy này, sao có thể thấy nhân vật thế này?

Hắn ngưng mắt nhìn lại, thấy nam tử kia mặc một bộ y phục rách dưới dơ bẩn, đang cầm trên tay một con gà chỉ còn bộ xương, tay kia thì cầm hai hột xúc xắc, trong miệng còn nói to:

- Đặt đi! ha ha. Thắng thì lão bà các ngươi sống khá giả, tám đời tổ tông đều thơm lây đó!

Ngũ Định Viễn nhíu mày, người nọ tướng mạo anh tuấn, rõ ràng xuất thân danh môn nhưng sao có hành vi vô lại như thế.

Mấy người chơi bạc kia chửi mắng một hồi, lại không đặt bạc lên bàn mà đi ra. Người nọ vội la lên:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!