Chương 50: Hoa Tình Chớm Nở Lòng Ai!

Dọc đường, Ngũ Định Viễn hỏi han sự tình đã qua. Diễm Đình đáp:

- Ngày ấy, đám người Giang Sung thấy huynh nhảy xuống Minh Hải đều tức gần chết. Do thiếu người dẫn đường nên không thể vào động. Về sau Giang Sung điều đại pháo từ bên ngoài vào muốn phá hủy hang động. Muội tưởng huynh đã chết rồi, khóc đến không cần sống nữa..

Ngũ Định Viễn thấy ánh mắt nàng đầy chân thành nhìn mình, cảm động nói:

- Cô không cần khóc, hiện tại chẳng phải ta đã bình an sao?

Diễm Đình cười nói:

- Đúng! Nếu biết huynh phước lớn mạng lớn như vậy, ta đâu cần khóc chứ.

Nhất thời hai người cùng cười vang.

Ngũ Định Viễn nói:

- Cô muốn trực tiếp về Cửu Hoa Sơn, hay cùng ta đến Hoa Sơn trước?

Mi mắt Diễm Đình đột nhiên đỏ lên, lắc đầu nói:

- Sư thúc bị yêu nữ hại chết, sư muội không ai chiếu cố. Muội nên đến Hoa Sơn trước, đợi tìm được sư muội rồi tính tiếp.

Ngũ Định Viễn gật đầu:

- Cũng phải. Sư muội của cô còn nhỏ, không thể không có người sư tỷ như cô chiếu cố được.

Nhớ tới bộ dạng nghịch ngợm của nha đầu Quyên Nhi ngày trước, hắn nhịn không được cười hỏi:

- Sư muội của cô thường này vẫn thích đùa giỡn thế sao?

Diễm Đình nhớ tới sư muội thì cũng mỉm cười:

- Ừm! Tiểu nữ tử nọ chỉ sợ mỗi sư phụ, ngoài ra không thèm để mắt đến ai. Mỗi ngày đều nghĩ ra những ý nghĩ tinh quái, thật không hiểu trong đầu nó chứa cái gì.

Ngũ Định Viễn cười nói:

- Tình cảm tỷ muội giữa hai người thật tốt, thực khiến người hâm mộ.

Diễm Đình hỏi:

- Trong nhà Ngũ gia còn ai nữa chăng? Có huynh đệ gì không?

Ngũ Định Viễn lắc đầu nói:

- Ta từ nhỏ chỉ có mỗi phụ thân, không có thân huynh đệ gì.

Nói thì nhớ tới Lư Vân, hắn không nhịn được thở dài. Hai người đi một hồi thì tới một cái chợ. Ngũ Định Viễn ngửi thấy mùi thịt nướng từ xa xa, lại nghe trong bụng Diễm Đình phát ra tiếng ọc oc. Biết nàng cũng đói, hắn cười nói:

- Cô muốn ăn rồi sao?

Diễm Đình khẽ gật đầu. Ngũ Định Viễn đưa tay vào ngực nhưng nửa ngày không đào ra thứ gì, hắn đỏ mặt nói:

- Ta quên mất, trên người ta không có tiền.

Thần sắc Diễm Đình cũng đầy xấu hổ, thấp giọng nói:

- Vậy nguy rồi, túi tiền của muội cũng bị đám người Côn Lôn cướp mất.

Ngũ Định Viễn thở dài:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!