Theo ước định tại Tây Lương vào đêm nguyên tiêu. Giờ không biết là ngày nào, Ngũ Định Viễn sợ trễ hẹn nên chạy suốt đêm.
Trên đường, nhớ đến Diễm Đình còn trong tay Trác Lăng Chiêu. Lòng hắn càng thêm ưu phiền. Cũng may nàng chỉ một tiểu cô nương, lại không có thù oán gì Côn Luân Sơn, mong là Trác Lăng Chiêu nhớ thân phận tông sư mà không làm khó dễ nàng.
Chạy hơn mười dặm, chân khí phát động mãnh liệt cuồn cuộn không bao giờ cạn, cơ thể như căng ra. Ngũ Định Viễn đề khởi chân khí nhảy lên, thân thể bay ra xa chừng hai trượng, chân còn giữa không trung lại bước nhanh một cái, cứ liên tục như tuấn mã phi nước đại.
Chạy hơn nửa canh giờ, gió mạnh đập thẳng vào mặt giống như đao cắt. Có điều khắp nơi trong cơ thể Ngũ Định Viễn lại ấm áp dễ chịu. Chân khí vô cùng dẻo dai, công lực thâm hậu ngoài sức tưởng tượng, võ công trong Thần Cơ Động quả nhiên bất phàm.
Trên đường cũng có lúc dừng lại nghỉ ngơi, Ngũ Định Viễn lấy ra bí kíp nọ ra tìm hiểu, mới biết uy lực của Phi La Tử Khí cường đại vượt xa tưởng tượng. Pháp môn luyện công lại quái dị khôn cùng, thế gian tuyệt không có bộ võ công thứ hai như vậy.
Chỉ thấy giới thiệu chung có viết:
- Thiên tướng ứng vào người nào, đầu tiên người đó phải lao tâm khổ chí, hủy đi da thịt bên ngoài. Muốn được thần công Chân long, trước tiên phải thiêu đốt ngũ tạng bản thân, bỏ tim, làm hư thận, phá vỡ ruột, gây dựng trong mình bào thai thần thánh, không gan không tỳ, mới được như tâm nguyện.
Mới riêng đoạn này đủ làm người ta trợn mắt há mồm, Ngũ Định Viễn dù qua đủ loại cực khổ, đọc đến đây vẫn cảm thấy lạnh lẽo khắp châu thân.
Thì ra biện pháp luyện thành "Phi La Tử Khí" quái dị kỳ lạ đến vậy. Tuyệt không giống bất kì võ học nào khác trên đời này. Người luyện công bình thường khổ tu mới thành kết quả, nếu không luyện nội lực thì cũng tập quyền cước ngoại công. Từ nội sinh ngoại, dựa vào năng lực lĩnh ngộ của bản thân. "Phi La tử khí" lại hoàn toàn khác, người luyện công cần ngâm mình trong các loại độc dược kỳ môn, dựa vào đó thay đổi thể chất. Thuần túy dựa vào ngoại lực, không liên quan đến năng lực của người luyện.
Cũng vì để chuyển hóa thể chất, vị tiền bối kia mới đặt ra Minh Hải, để người được chỉ dẫn ngâm đến thối rữa da thịt lộ ra nội tạng, mới khiến cho ao báu Phục Hy cùng rượu trời Nữ Oa phát huy hiệu quả lớn nhất. Người luyện công mới có thể " tâm được nhân", "can trì nghĩa", "thận phát tín", "Tỳ thủ trí","mật được dũng". Từ đó mà rèn toàn nội tạng, cuối cùng đạt được cảnh giới cao nhất "Thần thai bảo huyết phù thiên lục, nhất đại chân long hải trung sinh".
Đương nhiên không phải ai cũng có thể luyện được "Phi La Tử Khí". Nếu thể chất không đủ, cơ duyên không trùng hợp, chắc chắn sẽ chết ở giữa đường hoặc do độc dược. Ở trên cũng viết:
- Một đời phàm nhân, phi kim la tử, số mệnh đều như thế. Luyện thành thần công này là do thiên mệnh. Người luyện công nếu không có tứ trụ đồng mệnh hay là Tam tài chẩm (1), tất chết không có chỗ chôn. Cảnh giác, cảnh giác!
Theo như trên, Ngũ Định Viễn luyện thành thần công. Một nửa là dựa vào cơ duyên số mệnh, một nửa là do sự gan dạ của bản thân, mới trở thành Nhất Đại Chân Long. Đến cả Trác Lăng Chiêu cũng vạn lần không thể ngờ, võ học Thiên Sơn lại là như thế. Nếu bảo y nhảy xuống Minh Hải, chỉ sợ còn khó hơn lên trời.
Ngũ Định Viễn nhìn bí kíp "Phi La Tử Khí", tự biết càng luyện theo thì chân khí ngày càng mạnh, chiêu thức càng hoàn mỹ. Chỉ là cánh tay phải không nghe theo sự điều khiển của hắn, một khi vận chân lực sẽ thì nó phát ra ánh sáng tím mờ ảo, ẩn chứa kịch độc. Tuy vậy thương thế bị quái xà cắn lại chưa từng phát tác. Không biết khi luyện công có hại bản thân hay không!
Ngũ Định Viễn nhìn cánh tay phải, thầm nghĩ:
- Thương thế trên tay ta thực lợi hại, không biết độc tính còn hay không? Có làm ta bị thương nữa chăng?
Hắn nhíu mày suy nghĩ, có điểm lo lắng nhưng cảm nhận cơ thể không có hiện tượng trúng độc. Hành động cũng thoải mái, thần thanh khí sảng nên không để tâm điều này nữa.
Ngũ Định Viễn nóng lòng chạy suốt đêm. Khi phía chân trời dần sáng lên, sáng sớm có một tầng sương nhàn nhạt. Phóng tầm mắt ra xa, bình nguyên mênh mông mơ hồ chìm trong sương mù dày đặc. Hắn đã chạy được hai canh giờ nhưng tinh thần vẫn rất dồi dào, không hề có cảm giác mệt mỏi, dưới chân càng như đằng vân giá vũ, giống như tia chớp xẹt qua bầu trời vậy. Cảnh vật chung quanh đều chạy ngược nhanh chóng, chỉ sợ còn nhanh hơn cả Thiên lý mã gấp mười lần.
Lại đi một lúc, thoáng thấy phía trước có một cổng chào lớn, dõi mắt trên đó có viết:
- Ngọc Môn Quan.
Ngũ Định Viễn kinh ngạc thầm nghĩ:
- Một đêm ta đã chạy được quãng đường vài trăm dặm? Điều này sao có thể?
Lúc trước hắn cùng đám người Côn Luân Sơn mất hơn mười ngày đường cưỡi xe ngựa mới đến Thiên Sơn, ai ngờ quay về chỉ hết một đêm. Nhìn hai chân của mình, Ngũ Định Viễn kinh hãi khó có thể nói thành lời. Ngây người một lúc hắn mới quyết định đi về quan ải.
Ngũ Định Viễn đến gần, biết mình đang mặc long bào không thể tùy tiện qua ải, liền vào nhà dân gần đó muốn trộm quần áo để thay. Ai ngờ mới bước đến cửa đã bị một lão nhân đang nấu nước chặn lại.
Ngũ Định Viễn đang muốn lui đi. Lão nhân kia sợ tới mức hồn vía bay đi nơi nào không hay, kinh ngạc nói:
- …Là hoàng thượng!
Liền quỳ xuống tại chỗ:
- Tiểu dân khấu kiến hoàng thượng!
Ngũ Định Viễn vừa sợ vừa buồn cười, nói:
- Ta…Ta không phải là hoàng đế…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!