Qua "Cầu treo Tâm" là ra khỏi mê cung. Đám người đi thêm một lát, đột nhiên ngửi thấy mùi máu tươi tanh tưởi. Giang Sung nhìn da dê trên tay, sắc mặt trở nên ngưng trọng, nói:
- Phía trước chính là cửa ải cuối cùng, mọi người cẩn thận lưu ý.
Đi thêm chừng trăm trượng. Mùi máu tươi càng ngày càng nồng đậm khiến người muốn ói. Lại nghe Giang Sung rung giọng lên tiếng:
- Đã tới, chính là chỗ này...
Đám người ngưng mắt nhìn lại. Chỉ thấy trước mắt là một cái đỏ ao tựa như dùng máu tươi đổ vào, từng trận khói đen bốc lên trong ao, cảnh tượng âm u quỷ bí khác nào chốn địa ngục. Giang Sung lẩm nhẩm đọc da dê, cắn răng nói:
- Nơi này tên là Minh Hải, người thường chỉ dính một chút nước trong đó, toàn thân lập tức thối rữa mà chết. Các ngươi muốn thử một chút chăng?
Mọi người không điên không ngốc, sao dám lấy tánh mạng ra giỡn? Cả đám vội thối lui, nói:
- Không... Không …
Trác Lăng Chiêu lắc đầu hỏi:
- Ao này hiểm ác như thế, làm thế nào để qua đây?
Giang Sung cau mày nói:
- Lần trước ta cũng bị cản ở chỗ này, xem ra không bắc một cây cầu thì không qua nổi.
Liền vào thời khắc này, xa xa truyền đến những âm thanh trầm đục liên miên không dứt. Tiếp theo mặt đất bỗng chấn động, đám người biến sắc la hoảng:
- Lại có địa chấn!
Mọi người đứng không vững, liền tìm chỗ bấu víu. Tiếng trầm đục kia ngày càng rõ ràng như pháo nổ, lại như sét đánh từ xa đến gần, từng trận từng trận không dứt. Sơn động bị dư chấn khiến bụi đá bay khắp. Đám người thấy dị tượng thế này, đều sợ động sụp đổ xuống.
Sắc mặt Giang Sung trắng bệch, thì thào lẩm bẩm:
- Trên da dê không ghi lại quái tượng này...
Bỗng nghe một tiếng nổ vang cực lớn chấn động lỗ tai như muốn điếc truyền tới. Diễm Đình lấy tay bịt tai, cao giọng thét:
- A! Cứu mạng!
Có điều tiếng kêu này lại bị tiếng nổ lấn át đến ngay cả nàng cũng không nghe được. Ngũ Định Viễn kéo Diễm Đình đến trước ngực, nhẹ nhàng ôm lấy vai nàng.
Vào lúc này, làn nước đỏ như máu trong Minh Hải bị dư chấn bắn lên, tạo thành một cơn sóng đánh lên bờ. Mấy gã võ sĩ Cẩm Y Vệ tránh không kịp, lập tức bị cuốn xuống hồ, thoáng chốc la thảm.
Mắt thấy làn nước đỏ thẫm không ngừng tràn lên, vớ giày dưới chân mọi người đều bị ăn mòn rách nát. Ngũ Định Viễn quát:
- Diễm Đình cô nương, nhảy lên lưng ta!
Diễm Đình kêu một tiếng rồi leo lên lưng hắn. Ngũ Định Viễn liền cõng nàng chạy lên chỗ cao.
Lại nghe đùng một tiếng vang lớn, thân mình mọi người chấn động. Không ngờ mặt đất lõm xuống thành một cái hố sâu, nước hồ mãnh liệt từ bốn phương tám hướng đổ tới. Đám người giống như đặt thân trong biển máu, oang oang kêu sợ hãi.
An Đạo Kinh kêu lên:
- Nguy rồi! Ngay cả lối ra cũng bị chặn, chúng ta không thể ra được nữa!
Mắt thấy hồ nước dâng cao. Mọi người hoặc lấy trường thương làm trụ nhảy lên đứng, hoặc lấy dây cáp buộc vách đá, cùng hiển lộ thần thông sôi nổi chạy nạn.
La Ma Thập thấy cách mình không xa có một bãi đất như một đảo nhỏ đơn độc trong thủy triều. Lão vội vàng cõng Giang Sung chạy tới đó. Lúc này nước dưới chân dâng cao, La Ma Thập không kịp nghĩ ngợi, tùy tiện túm một hảo thủ Cẩm Y Vệ ném ra, tiếp theo dẫm lên thân người nọ, nhảy ra phía trước chừng một trượng.
Người nọ bị chìm trong hồ nước, la lên bi thảm. An Đạo Kinh thấy thuộc cấp bị giết, quát lớn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!