Chương 46: Cùng Lộ Bản Lĩnh

Đám người Côn Luân Sơn đi một hồi, phía trước lại có lối rẽ. Trác Lăng Chiêu dừng lại đợi hồi lâu vẫn không thấy Giang Sung đến. Y mất kiên nhẫn bèn nói:

- Nhị sư đệ, quay trở lại xem thế nào mà lâu vậy?

Kim Lăng Sương vâng lời, có điều sắp trở lại thì thấy Giang Sung và An Đạo Kinh chạy đến với vẻ mặt đầy sợ hãi, Trác Lăng Chiêu hừ một tiếng nói:

- Giang đại nhân, tấm da dê đang ở trên người ngài, đừng làm trễ thời gian nữa.

Hơi thở của Giang Sung còn đang loạn, chưa kịp trả lời thì An Đạo Kinh run giọng nói:

- Trác chưởng môn. Quái thú sống lại, ngài quay lại mà xem.

Trác Lăng Chiêu tỏ vẻ mất kiên nhẫn, không thèm hỏi chuyện phía sau mà lạnh lùng nói:

- Giang đại nhân đã đến, vậy chúng ta đi tiếp thôi.

Giang Sung xem xét tấm da dê nhận định phương hướng. Đoàn người dựa vào nó mà tiếp tục xuất phát.

An Đạo Kinh nghĩ đến đám người La Ma Thập vẫn đang ngăn trở quái vật, liền để lại ký hiệu trên đất. Nếu bọn họ có thể sống sót tới đây, sẽ dựa theo các ký hiệu truy theo.

Đoàn người đi hơn một canh giờ thì phía sau nổi lên tiếng người, chính là La Ma Thập đem người đuổi kịp. Trác Lăng Chiêu liếc mắt nhìn lại, thấy chỉ còn bốn năm mươi người. Toàn thân Ma La Thập đẫm máu, hẳn là trải qua một hồi kịch chiến.

An Đạo Kinh tiến lên hỏi:

- Quái thú đã chết chưa?

La Ma Thập trước nay tu dưỡng rất tốt, bình thường không nổi giận bao giờ. Ai ngờ lúc này nghe An Đạo Kinh hỏi thì giận bừng bừng quát:

- Ngươi chỉ biết cắm đầu chạy trốn, không quản sinh tử của thuộc hạ, còn là người không? Thực không bằng loài cầm thú.

Lão căm phẫn vận U Minh Huyền Chỉ, muốn tiến lên đại chiến một hồi. An Đạo Kinh hổ thẹn trong lòng, đứng nghe La Ma Thập chửi một hồi nhưng không dám nói lại, thấy đối phương tiến tới thì ôm đầu bỏ chạy nấp sau lưng Giang Sung.

Trong lòng mọi người đều nghĩ:

- Không thể hiểu vì sao Giang Sung lại trọng dụng loại phế vật này?

Có lẽ là do công phu vỗ mông ngựa của An Đạo Kinh thuộc hàng nhất đẳng. Nếu không trong Cẩm Y Vệ cao thủ như mây, làm sao đến lượt loại tiểu nhân này chấp chưởng.

Trác Lăng Chiêu cười nói với môn nhân rằng:

- Không phải Giang đại nhân đã nói rồi sao. " Nghi người không dùng, dùng thì không nghi". Theo ta phải đổi vài chữ, nên gọi là " Người tài không dùng, dùng người bất tài", vậy mới đúng với tác phong hành sự của đại nhân.

Đồ Lăng Tâm lớn tiếng khen ngợi:

- Theo ta phải là: " Rắm người không dùng, Dùng người như rắm". Chưởng môn thấy thế nào?

Mọi người nghe thì đều cười nghiêng ngả. Ngũ Định Viễn có thù với Côn Luân Sơn, mắt thấy song phương đả kích lẫn nhau thì nhìn sang Diễm Đình cùng cười.

Giang Sung nghe những lời nhạo báng của Trác Lăng Chiêu, tức đến mặt mày xám ngoét, im lặng một hồikhông nói gì. An Đạo Kinh ở bên định nịnh hót vài câu nhưng lại không biết nói thế nào.

Đoàn người tiếp tục lên đường. Tới một thông đạo khá dài, ở hai bên đường rất nhiều những bức tượng đá. Có tượng mặt mày hung dữ tay cầm đại đao, có tượng thì mặt mũi hiền hòa tay giơ cao thiết bài. Đoàn người thầm lấy làm kỳ, không biết nơi đây có gì cổ quái.

Giang Sung thấy cảnh tượng này, nhất thời trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi, liền lấy tấm da dê ra xem, nhìn dòng chữ Hán rồi nói:

- Nơi đây được gọi là " Tâm Sạn". Trước nay chỉ có chính nhân quân tử lòng không tà niệm mới có thể đi qua, nếu không sẽ bị tượng nhân hai bên trảm chết.

Đoàn người ồ lên một tiếng, bàn luận sôi nổi. Trác Lăng Chiêu rùng mình, thầm khâm phục vị đại kỳ nhân nọ, đã lắp đặt cơ quan phòng những kẻ có tâm địa bất chính lấy được bí mật trong Thần Cơ Động. Giang Sung và đồng bọn tuy lợi hại nham hiểm nhưng vẫn phải dừng bước tại đây.

Giang Sung trầm ngâm nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!