Chương 45: Không Thể Quay Đầu

Ngũ Định Viễn, Diễm Đình, các võ sĩ dưới trướng Giang Sung cùng môn nhân Côn Luân bước qua cánh cửa khổng lồ nọ. Chỉ thấy bên trong là một sơn động âm u sâu không thấy đáy. Nhân số vào động lên tới mấy trăm người nhưng không hề có cảm giác chen chúc, đủ thấy trong này rộng lớn thế nào.

Tiền Lăng Dị cười nói:

- Đây là Thần Cơ Động sao? Võ công bí kíp ở chỗ nào, mau đi lấy thôi!

Nói rồi nghênh ngang đi lại tựa như đi dạo như trong sân nhà mình.

Giang Sung thấy dáng vẻ của hắn hết sức ngông cuồng, thở dài một tiếng nói:

- Trác chưởng môn kiến thức uyên bác, hẳn cũng đoán được sự lợi hại trong Thần Cơ Động. Ngài hãy trông chừng môn hạ đệ tử ngàn vạn lần không được vọng động, bằng không sẽ chết không có chỗ chôn.

Trác Lăng Chiêu gật đầu ra lệnh:

- Từ lúc này, môn nhân đệ tử ba người xếp thành một hàng. Không có lệnh của ta, tuyệt đối không được vọng động.

Nghe chúng đệ tử cao giọng vâng dạ, Tiền Lăng Dị thầm nghĩ:

- Họ Giang kia lại mang ma quỷ ra dọa người, thực hết sức nhàm chán.

Có điều hắn không dám thất lễ với chưởng môn, cũng lớn tiếng vâng dạ.

Giang Sung nói:

- An thống lĩnh, đốt đuốc lên.

An Đạo Kinh vội lấy đá đánh lửa, ánh sáng chiếu vào trong động. Mọi người dõi mắt nhìn ra xa, thấy các vách đá trong động bằng phẳng bóng loáng tựa hồ do con người gọt đẽo thành, nhất thời đều ngạc nhiên không thôi.

Giang Sung đến bên người Trác Lăng Chiêu, nói:

- Từ lúc này, mọi người chuyên tâm đi thẳng về phía trước. Ngàn vạn lần đừng quay đầu nhìn lại.

Xa xa vang vọng dội lại những lời của y, không biết rốt cuộc là động này sâu đến thế nào.

Trác Lăng Chiêu hỏi:

- Nơi này có gì cổ quái sao?

Trác Lăng Chiêu khẽ gật đầu nói:

- Không dấu các vị. Động này chứa đầy những thiên cơ huyền bí. Lát nữa thấy dị trạng, ngàn vạn lần đừng giật mình kinh hãi.

Mọi người nghe thì cả kinh, có vài kẻ nhát gan liền chui xuống phía sau, không dám đi trước dẫn đường. Tiền Lăng Dị kia cũng hoảng sợ, cấp tốc trốn sau lưng Kim Lăng Sương.

Giang Sung thấy mọi người sợ hãi thì nhìn Trác Lăng Chiêu, ý bảo đối phương đi vào trước. Trác Lăng Chiêu tài cao gan lớn, trong trời đất còn biết sợ thứ gì? Y liền mỉm cười nói:

- Được! Bổn tọa muốn xem trong động này có gì cổ quái?

Y phất ống tay áo một cái, quát:

- Đưa kiếm cho ta!

Một gã đệ tử vội dâng tới một thanh trường kiếm. Chỉ thấy vỏ kiếm đen tuyền mang hình dáng cổ xưa, chính là thanh kiếm Trác Lăng Chiêu thường dùng.

Trác Lăng Chiêu đeo trường kiếm vào hông rồi đi đầu dẫn đường. Giang Sung theo sát phía sau, tiếp đó một hàng mấy trăm người nhộn nhịp đi vào.

Diễm Đình cảm thấy sợ hãi, liền xích lại gần Ngũ Định Viễn. Ngũ Định Viễn thấy khuôn mặt Diễm Đình trắng bệch thì vội cầm lấy tay nàng. Hắn chợt cảm giác da thịt mềm mại trắng mịn không xương, dù đang trong vòng nguy hiểm mà lòng vẫn rung động không thôi.

Động này dài tưởng như vô cùng vô tận thẳng tới địa ngục. Đám người đi được gần một dặm, một số kẻ nhát gan đã muốn quay lại. Giang Sung quát:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!