Lúc này tình huống khẩn trương. Nhân mã song phương nhìn nhau chằm chằm, chỉ chờ chủ soái ra lệnh là sẽ lao lên động thủ.
Ngũ Định Viễn thầm nghĩ:
- Xem bộ dạng hằm hè của những người này, bí mật kia hẳn không nhỏ mới có thể khiến song phương trở mặt như vậy.
Bỗng thấy một người từ từ đứng dậy rồi tiến lên. Người này râu ngắn, thần thái tiêu sái, chính là Giang Sung.
Trác Lăng Chiêu trầm giọng nói:
- Giang đại nhân, ngài thật muốn cản bổn tọa sao?
Giang Sung cười ha hả, đến trước mặt Trác Lăng Chiêu rồi vỗ vào vai y, thân thiết nói:
- Trác chưởng môn, chúng ta giao tình thế nào thì ngài hẳn rõ ràng, đám thủ hạ của ta không hiểu chuyện, ngài tính toán cùng bọn chúng làm gì?
Nói rồi phất tay, ý bảo đám thuộc hạ lui ra.
Hiện tại tình thế hung hiểm, Giang Sung không để tâm mà có cử chỉ thân thiết với Trác Lăng Chiêu như vậy, khiến ọi người cả kinh.
Ngũ Định Viễn thầm nghĩ:
- Giang Sung không có võ công, Kiếm Thần lại đáng sợ hơn hổ dữ gấp trăm gấp ngàn lần, sao người này có thể lớn mật như vậy?
Hắn quay đầu nhìn Linh Âm, thấy lão hòa thượng cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Cửu U đạo nhân vội la:
- Đại nhân. Chúng ta chắc gì đã thua kém đối phương, sao phải để bọn chúng đi qua?
Giang Sung lắc đầu, ý bảo hắn đừng nhiều lời nữa, lại cười nói với Trác Lăng Chiêu:
- Trác chưởng môn muốn vào Nam Thiên Môn tìm hiểu huyền cơ, ta nên cao hứng thay ngài mới phải, sao có thể quấy rầy nhã hứng của chưởng môn.
Nói rồi tươi cười tránh sang nhường đường:
- Trác chưởng môn, xin cứ tự nhiên!
Tâm niệm Trác Lăng Chiêu khẽ động, nghĩ rằng Giang Sung sợ mình thì cười ha hả, y chắp tay khách khí nói:
- Giang đại nhân thật là anh minh, bổn tọa xin đa tạ trước.
Giang Sung ở một bên lại chỉ cười đáp vu vơ:
- Không có gì, không có gì.
Trác Lăng Chiêu đưa mắt ra hiệu một cái. Lập tức có hai gã đệ tử Côn Luân bước nhanh tới, đẩy mạnh cánh cửa khổng lồ nọ.
Đúng lúc này, thấy khóe miệng chợt Giang Sung lộ nụ cười quỷ dị, Trác Lăng Chiêu nghi hoặc thầm nghĩ:
- Xem bộ dáng của người này, chắc chắn trên cánh cửa có gì không ổn!
Y muốn lên tiếng nhắc nhở nhưng đã chậm. Hai gã đệ tử vừa chạm vào cánh cửa thì một tiếng nổ như sấm động vang lên. Hai người trực tiếp ngã xuống đất, không kịp phát ra tiếng kêu nào. Mọi người liền ngửi thấy mùi thịt cháy khét. Hai cái thi thể nhanh chóng co rút như bị nướng khô.
Đám người Côn Luân cả kinh, không biết cửa kia là thứ thần bí gì, tất cả lui về phía sau.
Trác Lăng Chiêu hừ một tiếng, đã hiểu vì sao Giang Sung nhường đường. Y bước lên rồi cười lạnh nói:
- Giang đại nhân quả nhiên sống lâu nên tu thành lão hồ ly, biết mà không lộ phong thanh. Khiếnngười của ta chết oan ở chốn này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!