Đi đến ban tối, đám người Côn Luân hạ trại nghỉ tạm. Một gã đệ tử tới xe kêu lên:
- Xin mời mấy vị bằng hữu tạm nghỉ dùng cơm.
Đám người Linh Âm nghe khẩu khí của gã nọ có phần khách khí, không ngờ dùng chữ "Xin" thì ngạc nhiên trong lòng. Chỉ riêng có Ngũ Định Viễn hiểu rõ, rằng Thiên Sơn Thần Cơ Động" chắc chắn là nơi trọng yếu cơ mật. Nếu không đám người Côn Luân Sơn kiêu ngạo ác độc sớm đã hành hạ bọn họ thành tàn phế, sao có thể lo lắng chu đáo như thế.
Mọi người xuống xe, Ngũ Định Viễn thấy đang ở một nơi bằng phẳng hoang vu, đã là vùng quan ngoại Tây cương. Môn nhân Côn Luân nấu một nồi cháo ọi người. Ngũ Định Viễn mới ăn vài miếng, lại thấy nơi tay phải lại truyền đến một trận đau nhức, đau đến sắc mặt hắn trắng bệch, thân thể thoáng cái ngã xuống đất, chén cháo trên tay liền đổ ra.
Diễm Đình thấy vậy cả kinh hỏi:
- Làm sao vậy?
Nàng đang muốn tiến lên, chợt nghe một người quát mắng:
- Đồ hỗn trướng, chê đồ ăn không ngon sao?
Diễm Đình quay đầu, đã thấy Tiền Lăng Dị đang đứng chống nạnh hai tay ở phía sau mắng chửi. Nàng biết người này hung bạo háo sắc thì hoảng sợ, lui về sau lưng Linh Âm.
Lý Thiết Sam đi tới đưa tay nâng Ngũ Định Viễn dậy, cười lạnh nói:
- Họ Tiền thúi tha, có gan thì mắng thêm một câu thử xem.
Tiền Lăng Dị thấy khóe miệng của lão nhếch lên không hề sợ hãi, cả giận nói:
- Lão đầu không còn võ công mà còn dám ra oai cái gì? Xem ta đánh chết ngươi!
Hắn vừa nói vừa xông tới. Kim Lăng Sương thấy sư đệ tranh chấp cùng người, nhớ lời dặn của chưởng môn thì vội ngăn cản, thấp giọng nói:
- Chưởng môn nhân đã có lời rằng, mọi người đi chung đường phải khách khách khí khí, sao ngươi còn nóng nảy như thế?
Tiền Lăng Dị hắc hắc cười lạnh, không dám nhiều lời mà lui ra một bên.
Kim Lăng Sương đi tới, ngồi xổm bên người Ngũ Định Viễn, hòa nhã nói:
- Ngũ chế sứ bị sao vậy? Thương thế trên tay phát tác?
Lúc này trên trán Ngũ Định Viễn đổ đầy mồ hôi hột, khắp cánh tay ngứa ngáy giống như cả vạn con kiến đang cắn xé bên trong, đau đến nỗi nói không thành lời. Kim Lăng Sương liền đưa tay khẽ đặt trên vai hắn, tiếp theo vận nội công trấn áp độc tính. Qua một lát trên đầu y đã thấy bạch khí lượn lờ.
Linh Âm cùng Lý Thiết Sam nhìn nhau, hai người đều kinh nghi bất định. Không biết Ngũ Định Viễn bị thứ gì lợi hại đả thương thành như vậy. Khuôn mặt thanh tú của Diễm Đình càng trắng bệch, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Ngũ Định Viễn, chỉ sợ hắn đột nhiên chết đi.
Qua một lúc, Ngũ Định Viễn thở ra một hơi dài, cảm giác đau đớn nơi tay phải đã dịu lại. Kim Lăng Sương thấp giọng nói:
- Ngươi nghỉ ngơi cho tốt, nếu lại đau thì cứ nói với chúng ta, ngàn vạn lần đừng cố chịu.
Lúc này sắc mặt Kim Lăng Sương cũng trắng bệch, xem ra lần chữa thương vừa rồi hao tổn khá nhiều công lực, đã làm cho y có phần mệt mỏi.
Ngũ Định Viễn biết đối phương xuất thủ cứu giúp là mang rắp tâm khác, tuyệt không phải lo cho sinh tử của bản thân mình. Hắn lập tức quay đầu đi chỗ khác không đáp.
Chợt thấy một gã đệ tử đi tới, nói:
- Ngũ chế sứ, chưởng môn nhân mời ngươi đi qua.
Ngũ Định Viễn lau mồ hôi trên mặt. Tuy không biết Trác Lăng Chiêu có chuyện gì nhưng lúc này bản thân đang ở dưới mái hiên nhà người, không thể không cúi đầu, liền đứng dậy đi theo đệ tử kia.
Diễm Đình sợ đám người Côn Luân bất lợi với Ngũ Định Viễn, vội kéo tay hắn lại lớn tiếng nói:
- Các ngươi tìm hắn làm gì? Lại muốn đả thương người sao?
Lúc này Kim Lăng Sương đã điều hoà lại khí tức. Y chậm rãi đứng dậy nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!