Chương 42: Thần Thai Bảo Huyết Phù Thiên Lục

Tần Trọng Hải cùng Hà đại nhân từ biệt Khả Hãn dẫn quân trở về Trung thổ, mọi người chậm rãi mà đi. Trên đường, Tiết Nô Nhi nhắc tới tổng binh Ngọc môn quan Cao Nhan thì tức giận không thôi, thề quyết không bỏ qua mà nhất định phải tru diệt người này. Lão cùng với Hà đại nhân không đồng ý qua Ngọc môn quan trở về. Tránh phải chịu sự truy sát của thủ hạ Giang Sung toàn quân liền đổi hướng, đi vòng trong các sơn đạo tiến vào quan nội.

Về gần Tây Lương đã là mười một tháng giêng, Tần Trọng Hải nói:

- Hà đại nhân, ta cùng Dương lang trung ước định ngày mười lăm tháng giêng, nhân mã hai phe sẽ tụ hợp tại Tây Lương. Nếu đại nhân bận rộn công vụ, xin hãy đi trước một bước.

Hà đại nhân nghe lời này thì biết bọn họ có việc khác, chỉ sợ nhắm vào Giang Sung. Lão vốn đa mưu túc trí, tuy có giao hảo cùng Liễu Ngang Thiên nhưng không muốn cuốn vào đấu tranh trong triều, liền nói:

- Hiền điệt có đại sự thì xin tự cân nhắc. Lão phu đi trước vào kinh, bẩm cáo cụ thể việc kết thân nghị hòa với Hoàng thượng.

Tiết Nô Nhi nghe hai người nói chuyện cũng đoán ra vài phần, trên mặt chợt lóe thanh khí, cười lạnh nói:

- Tần Trọng Hải, phải chăng các ngươi đi đối phó Giang Sung?

Tần Trọng Hải cười hắc hắc, nói:

- Công công đã rõ ràng thì cần gì phải nói rõ như thế, mọi người tự hiểu trong lòng chẳng phải tốt hơn sao?

Ban đêm Hà đại nhân mở tiệc chiêu đãi hai người Tần Lư, úy lạo bọn họ qua những đoạn đường vất vả. Sáng sớm hôm sau, Tần Trọng Hải chia quân ra làm hai đạo, sai Lý phó quan dẫn một đạo theo bảo vệ Hà đại nhân. Lúc này mọi người đã ở quan nội. Trên đường hồi kinh, sẽ không kẻ nào cả gan dám ra tay tập kích đám người Hà đại nhân. Mà dù có thì có thể xin các châu quận địa phương phái binh ứng cứu, việc này không cần lo lắng nhiều. Mọi người an bài thỏa đáng mới từ biệt nhau.

Đại quân Tần Trọng Hải thì nhằm hướng Lương Châu mà đi. Hôm đó tới ngoại thành, Tần Trọng Hải chỉ vào thành Tây Lương đầy trời cát vàng, cười nói với Lư Vân:

- Tây Lương thành có một nhân vật đỉnh đỉnh đại danh, không biết Lư huynh đệ rõ ràng chăng?

Y thấy dọc đường Lư Vân buồn bã không nói, biết hắn còn nhớ công chúa nên muốn bày chuyện cho khuây khỏa.

Lư Vân nhìn cát vàng cuồn cuộn một vùng thì chợt nhớ tới Ngũ Định Viễn cùng chung hoạn nạn, lại không lên tiếng tiếp lời.

Tần Trọng Hải cười nói:

- Từ xưa anh hùng hào kiệt Tây Lương xuất hiện tầng tầng lớp lớp. Khi Đông Hán khai quốc, danh tướng Mã Viện từng đóng tại nơi đây. Hậu nhân của ngài chính là Mã Siêu tướng quân. Hai người này anh hùng dũng cảm, nhất định đệ từng nghe qua!

Lư Vân thở dài một hơi, lắc đầu nói:

- Mã Mạnh Khởi trí dũng song toàn, chỉ là bạo bệnh mất lúc còn trẻ. Ai... Dù là bậc đế vương đại tướng, cũng có lúc không được như nguyện.

Tần Trọng Hải biết Lư Vân vẫn còn cảm khái chuyện công chúa bị ép kết thân nghị hòa. Y thở dài một tiếng, vỗ mạnh vào vai Lư Vân một cái, lớn tiếng nói:

- Hy sinh hạnh phúc một người cứu được tánh mạng cả ngàn vạn tướng sĩ, Lư huynh đệ ! Cuộc giao dịch này cũng đáng!

Lư Vân mắt nhìn về phía chân trời, không biết hiện tại công chúa thế nào. Khả Hãn đối đãi với nàng ra sao? Nhất thời bộ dáng trở nên ngây dại.

Mọi người vào thành Tây Lương. Tri phủ Lục Thanh Chính cuống quít tới đón. Tần Trọng Hải xuống ngựa, đi tới trước chắp tay nói:

- Mạt tướng Liêu Đông Du Kích Tần Trọng Hải, tham kiến đại nhân.

Lục Thanh Chính biết đám người Tần Trọng Hải mới hộ tống công chúa an toàn đi Tây Vực, ngày sau tất được thăng quan tiến chức. Hắn bày ra bộ mặt đầy vui mừng, bồi cười nói:

- Khó có dịp Tần tướng quân tới Tây Lương. Hạ quan nhất định tận tình kẻ là chủ, thiết tiệc tẩy trần cho đại nhân.

Tần Trọng Hải nghe thì cười cười. Y biết Lục Thanh Chính từng hãm hại Ngũ Định Viễn, là tay sai của Giang Sung, không phải hạng tốt lành nên không muốn nhiều lời, chỉ thản nhiên nói:

- Xin tâm lĩnh hảo ý của Lục đại nhân. Có điều mạt tướng còn cần an trí mấy ngàn binh sĩ ngoài thành. Chờ đến ngày mười lăm, chúng ta sẽ tự hồi kinh. Những chuyện khác, không dám làm đại nhân vất vả.

Trên mặt Lục Thanh Chính hiện vẻ hoảng sợ, sợ là Tần Trọng Hải tới chuyến này có ý đối phó hắn. Lúc này đối phương đã mở miệng cự tuyệt, hắn không tiện nhiều lời đành hậm hực rời đi.

Tần Trọng Hải dẫn quân hạ trại nghỉ tạm, lại cùng Lư Vân cải trang. Hai người chờ đến ban đêm mới vào thành.

Lúc này đang trong những ngày tết, thành Tây Lương tuy nhỏ nhưng giăng đèn kết hoa khắp nơi, vẽ nên một bức tranh thái bình thịnh thế. Tần Trọng Hải hỏi thăm khắp các khách điếm về đám người Dương Túc Quan, hỏi tới mười chỗ mà không tìm được người. Tần Trọng Hải lấy làm kỳ, cùng Lư Vân tìm chỗ uống rượu thương lượng đại sự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!