Buổi chiều hôm sau, Khả Hãn thấy hôn sự đã thành, liền viết một lá thơ gửi hoàng đế Đại Minh khen ngợi công lao của mọi người, lại tặng ười xe hoàng kim đem về xem như tạ lễ. Cảm niệm Tần Trọng Hải, Lư Vân tham gia dẹp loạn, ngoài tặng cho bọn họ kim bài ghi công, Khả Hãn còn đích thân đưa đến quan ngoại. Công chúa cũng ngồi trên ngọc liễn đến tiễn đưa.
Lúc này Hà đại nhân cười nói:
- Xin bệ hạ dừng bước! Đại loạn của quý quốc vừa xong, triều chính một ngày không thể vô chủ, xin bệ hạ nhanh chóng hồi kinh.
Khả Hãn cười đáp:
- Hà đại nhân yên tâm. Trải qua nội loạn lần này, ta đã biết đối đãi với người bằng hai chữ tâm thành. Muốn Hãn Quốc ta sinh ra nội loạn nữa, chỉ sợ không dễ dàng!
Lời khuyên cư xử với người phải tâm thành là Khả Hãn nghe theo Ngân Xuyên công chúa. Mọi người đang muốn rời đi, chợt nghe công chúa nói:
- Chư vị chậm đã.
Nàng chậm rãi đi ra từ trong xe, vén áo thi lễ với Khả Hãn rồi thưa rằng:
- Thần thiếp có vật riêng muốn chuyển lại cho quốc chủ bổn quốc, không biết Khả Hãn cho phép chăng?
Khả Hãn nghĩ đến phụ tử cốt nhục tình thâm, liền đáp:
- Việc này là đương nhiên! Con cứ đi đi.
Công chúa nhẹ giọng nói:
- Đa tạ bệ hạ.
Nàng chào Khả Hãn rồi dẫn theo vài ả cung nữ tới một góc núi xa xa. Sau một lúc có một cung nữ đi lại, hỏi:
- Vị nào là tham mưu Lư Vân, công chúa có chuyện cần căn dặn.
Lư Vân ồ một tiếng, sửa sang lại trang phục một chút rồi theo cung nữ kia.
Hà đại nhân lấy làm lạ, không biết công chúa vì sao lại triệu kiến Lư Vân. Lão liền liếc mắt nhìn Tần Trọng Hải, y lại quay đầu đi như không biết.
Hà đại nhân thấy bộ dạng uể oải của đối phương, liền đi qua ghé vào tai y, thấp giọng nói:
- Hiện công chúa đã xuất giá. Lư tham mưu lại là thiếu niên anh tuấn. Ngươi đi xem chừng bọn họ, đừng để Khách Lạt Xuy Thân Vương có suy nghĩ không hay.
Tần Trọng Hải ậm ừ một tiếng, lại mắng thầm:
- Con bà nó chứ, việc nhàm chán như vậy mà lại đổ lên đầu lão tử.
Lập tức ngáp một cái, tùy tiện theo sau Lư Vân.
Lư Vân tới khe núi, chỉ thấy công chúa đứng ở sơn biên, dõi mắt nhìn về hướng Đông như đang suy nghĩ. Trong rừng cây phủ đầy tuyết, ánh sáng lạnh lẽo chiếu vào càng tăng thêm vẻ tĩnh lặng. Lư Vân nhìn thân ảnh công chúa, biết đây là lần cuối gặp nàng, nhất thời nghĩ ngợi miên man.
Một hồi lâu sau, công chúa vẫn thủy chung đứng đó, không nói không rằng cũng không xoay người lại gặp. Mọi âm thanh đều tắt lặng, chỉ còn tiếng gió xào xạc lùa trên những cành khô. Lư Vân đành ho nhẹ một tiếng, đang muốn lên tiếng thì công chúa chợt thở dài, nói:
- Lư tham mưu, đa tạ huynh.
Lư Vân sửng sốt nhìn bóng dáng yêu kiều kia, không biết tại sao nàng nói ra lời ấy.
Chỉ nghe công chúa nhẹ nhàng nói:
- Đã nhiều ngày huynh cùng ta vào sinh ra tử, mấy lần xả thân cứu mạng, ta thật nên báo đáp cho huynh mới phải.
Lư Vân vâng dạ một tiếng, khom người nói:
- Đó là bổn phận của vi thần, xin công chúa đừng khách khí.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!