Chương 40: Khả Hãn Điểm Đại Binh

Mắt thấy công chúa bị buộc trên đài cao, thoáng chốc cả trời đất bỗng trở nên yên tĩnh, song phương địch ta đều im lặng ngắm nhìn.

Tứ vương tử sải bước đến dưới đài, quát:

- Ngân Xuyên! Bây giờ trẫm muốn thiêu chết ngươi, có di ngôn nào thì mau nói.

Ngân Xuyên công chúa cúi đầu nhìn toàn thể mọi người dưới đài. Đám phản quân tưởng rằng nàng sẽ kinh hoàng thất thố hay lớn tiếng kêu khóc xin tha, nào ngờ vẻ mặt Ngân Xuyên lại hiền hòa giống như thương hại chúng sinh trầm luân trong biển khổ. Khi chạm vào ánh mắt của nàng, trong lòng ai ai cũng chấn động.

Công chúa nhìn về mây khói lượn lờ phương xa, lúc nà đã không phân biệt nổi cố hương ở phương trời nào. Nàng ngẩng mặt lên trời, thở dài nói:

- Lần này Ngân Xuyên đến Tây Vực. Chỉ cầu nơi Tây Cương sẽ không còn chiến sự, mong hai nước có thể hóa thù thành bạn, không gây thêm loạn lạc chiến tranh nữa. Được như vậy, Ngân Xuyên chết không oán hận.

Toàn bộ phản quân bị Tứ vương tử châm ngòi khích tướng, vốn có địch ý rất nặng đối với nhà Đại Minh. Lúc này thấy nàng công chúa địch quốc xinh đẹp tuyệt trần lại nhân từ bác ái như thế, trong lòng đám người chợt có cảm giác nàng không đáng chết ở nơi này, phút chốc ai nấy đều thấy không đành lòng. Ngoài vài tên cuồng đồ sung sướng thì vạn người yên lặng không nói, khiến đất trời lặng ngắt như tờ.

Tứ vương tử tuy hung bạo nhưng nghe di ngôn của công chúa, trong lòng cũng cảm thấy nặng nề. Hắn gật gật đầu nói:

- Trẫm hứa với ngươi. Ngày sau ta thu phục được lãnh thổ Hoa Hạ, nhất định sẽ đối xử tử tế với bá tánh, tuyệt không vô duyên vô cớ làm hại thần dân Đại Minh.

Một Tứ vương tử đầy tàn nhẫn mà lúc này lại hứa hẹn như thế, đủ biết đã bị cảm động vì sự chân thành của Ngân Xuyên.

Nghe Tứ vương tử nhận lời, công chúa vui mừng gật đầu. Nàng nhìn đối phương rồi nhẹ giọng nói:

- Đa tạ ngài. Chỉ mong sau khi đăng cơ, ngài có thể làm một vị hoàng đế tốt.

Tứ vương tử nghe giọng nói dịu dàng của công chúa, lời nói chân thật tự nhiên không phải làm bộ làm tịch, bất giác cơ mặt hắn khẽ co giật, thầm nghĩ:

- Nữ tử này lại cầu chúc cho ta?

Phút chốc trong tâm nổi lên ý niệm thả nàng ra ôm vào ngực an ủi một phen. Chỉ là nghĩ đến sự nghiệp tranh đế còn trước mắt, hắn nghiến răng nói:

- Công chúa có còn tâm nguyện gì nữa chăng?

Ngân Xuyên công chúa ngẩng đầu nhìn dãy Thiên Sơn hùng vĩ phương xa, chỉ thấy tuyết trắng lấp lánh trên đỉnh núi, thật nói không nên lời sự mênh mông vĩ đại của nó. Công chúa bỗng lộ nụ cười u buồn, nói:

- Sau khi ta chết, xin vương tử đem tro cốt của ta rải trên Thiên Sơn, ta rất thích ngắm trăng ở nơi đó.

Nàng nói đến đây bỗng nhớ đến khoảng thời gian ngắn ngủi ở cùng Lư Vân, không kìm được nỗi lòng thì gục đầu, hai hàng nước mắt thấm ướt vạt áo.

Tứ vương tử thấy thế, lòng tuy thương tiếc nhưng với bản tính lạnh lùng, nghĩ đến ngôi vị hoàng đế còn chưa được củng cố, hắn lập tức đem thứ cảm tình yếu ớt vừa sinh vứt lên tận chín từng mây, nói:

- Được! Chuyện công chúa căn dặn, trẫm nhất định sẽ làm đầy đủ.

Nói rồi quay đầu ra lệnh:

- Người đâu! Đốt lửa!

Chỉ nghe một tiếng bùng, phút chốc dưới đài bốc cháy. Ngọn lửa bắt đầu tí tách leo dọc theo những thân củi.

Tất cả quân lính đứng gần quay đầu, không nỡ nhìn chuyện xảy ra tiếp theo. Đám người Hà đại nhân, A Bất Kì Hãn đều lộ vẻ mặt không đành lòng, âm thầm khẩn cầu. Đạt Bá Nhi Hãn quỳ xuống khóc lớn kêu la:

- Ai đến cứu cứu công chúa của ta mau!

Lửa lớn nhanh chóng lan ra. Lư Vân vội gọi Lý phó quan tới nói:

- Ngươi lập tức chuẩn bị máy bắn đá, bắn ta qua bên đó. Ta muốn đi cứu công chúa!

Lý phó quan nghe hắn muốn dấn thân vào vòng nguy hiểm để cứu người, hoảng sợ nói:

- Địch nhân người đông thế mạnh, tới hơn mấy vạn, điều này sao có thể?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!