Chương 4: Côn Luân Kiếm Xuất, Máu Chảy Thành Sông.

Tới Mã vương miếu đã là canh ba, cửa miếu sớm đã tàn tạ. Không gian bên trong âm u thật khiến người sợ hãi, Mã vương miếu này vốn để thờ đại tướng Mã Viện khi xưa trường trú Tây Cương. Mười mấy năm qua quan phủ lại không xuất tiền tu sửa, dĩ nhiên xuống cấp như vậy.

Ngũ Định Viễn ẩn thân trong bụi cây, cẩn thận quan sát khắp một vòng bên ngoài cửa miếu, thấy bốn phía yên lặng không có người mai phục mới lắc mình vào miếu.

Ngũ Định Viễn thấp giọng gọi:

- Tề thiếu gia, Ngũ mỗ đúng hẹn đến đây, xin hiện thân.

Hắn liên tục gọi hai ba lần nhưng không có người đáp lời.

Ngũ Định Viễn nghi ngờ trong lòng, thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ mảnh giấy kia là giả, có người giả mạo Tề Bá Xuyên muốn dụ ta đến đây? Hắn đang muốn lùi ra cửa miếu, bỗng phát hiện một luồng kình phong từ bên trái đánh tới.

Ngũ Định Viễn thầm rùng mình, nghiêng người tránh qua. Trong bóng tối lờ mờ nhìn thấy một người giương hai tay thành trảo, một trên một dưới mãnh liệt công tới. Ngũ Định Viễn thấy chiêu số của người nọ hung mãnh thì không dám chậm trễ, gấp rút sử quyền pháp sư truyền, một chiêu "Khai Môn Kiến Sơn" đánh tới giữa thân người nọ. Kẻ kia ra tay cương mãnh, đánh tới cổ tay Ngũ Định Viễn. Nắm quyền của Ngũ Định Viễn lại mở ra, bàn tay như dao liền chém tới cổ tay hắn.

Chỉ nghe bụp một tiếng vang nhỏ, tay hai người đã chạm nhau, thoáng chốc nội lực đối cường, cả hai đều bị kình lực của đối phương đẩy lui.

Ngũ Định Viễn vội quan sát bộ dáng người nọ, thấy là một hảo hán lưng hùm vai gấu, trong bóng tối thấy không rõ dung mạo.

Lại nghe người nọ chắp tay nói:

- Ngũ bổ đầu công phu nhất tuyệt, không hổ là Tây Lương đệ nhất danh bộ

Ngũ Định Viễn vừa nghe thấy nhất thời yên lòng, đã nhận ra người này chính là Thiếu tiêu đầu Tề Bá Xuyên.

Ngũ Định Viễn chắp tay đáp lễ:

- Thiếu tiêu đầu quá khách khí, đã nhường tại hạ hoặc có bệnh trong người, Ngũ mỗ sao lại không biết?

Thì ra lúc hai người động thủ, Ngũ Định Viễn đã nhận thấy lực tay của Tề Bá Xuyên có điểm mềm yếu vô lực. Hắn từng nghe võ công Tề Bá Xuyên cương mãnh, lực đạo không chỉ như thế này, liền đoán trên người hắn có bệnh.

Hai người nhìn chăm chú lẫn nhau. Trải qua nhiều biến cố, Tề Bá Xuyên gầy đi rất nhiều. Mặt đầy râu ria, trang phục rách nát, xem ra đã chịu không ít đau khổ.

Tề Bá Xuyên đá văng ra mấy tạp vật trong miếu, ngồi xuống cười khổ:

- Thủ đoạn của Ngũ bổ đầu thật là lợi hại! Ngươi bày ra thiên la địa võng, bảo ta biết trốn đi chỗ nào.

Mặc dù toàn gia Tề Bá Xuyên bị người sát hại nhưng hắn vẫn là nghi can sát hại Đồng Tam, Ngũ Định Viễn có điểm đề phòng, lập tức thấp giọng nói:

- Tề thiếu gia, ta thân mang chức trách, ngươi bỏ quá cho.

Tề Bá Xuyên thở dài:

- Ta không trách ngươi. Hừ! Muốn trách chỉ tự trách bản thân, ngày đó không có nghe lời gia phụ, nếu không... Nếu không...

Ngũ Định Viễn thấy hốc mắt hắn đỏ lên dường như đang rất nghẹn ngào, không biết phải nói gì để an ủi.

Tề Bá Xuyên dù sao cũng là người trong giang hồ, chỉ là thương cảm một lát đã trấn định như thường, hắng giọng nói:

- Ta hẹn Ngũ bổ đầu tới đây tuyệt không có ác ý, chỉ là muốn đem toàn bộ chân tướng sự tình nói cho ngươi, chỉ mong Ngũ bổ đầu có thể trợ giúp ta một tay.

Ngũ Định Viễn bôn ba khổ cực chỉ để phá án, lời của Tề Bá Xuyên vừa nói ra, tinh thần của hắn lập tức chấn động, vội đáp:

- Thiếu tiêu đầu, cứ nói!

Tề Bá Xuyên thở dài:

- Việc này nói ra thì rất dài, tuyệt không phải đôi lời ba câu là xong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!