Lại nói Tần Trọng Hải nhất thời không địch lại Sát Kim. Mắt thấy y không còn sức chiến đấu, Sát Kim cười ha hả nói:
- Cẩu quan triều đình, gian thần vô sỉ, hôm nay ta phải lấy tính mạng ngươi tế Đô đốc.
Một lưỡi đao bay đến nhắm thẳng vào lưng, Tần Trọng Hải muốn tránh né nhưng không còn khí lực, đành nhắm mắt chờ chết.
Ầm ầm!
Đúng lúc này, từ xa truyền đến một tiếng nổ vang dội, mặt đất bỗng chốc chấn động rất mạnh. Sát Kim giật mình không điều khiển được lực đạo. Đao trên tay xẹt qua, chỉ cắt lớp áo trên lưng Tần Trọng Hải, lộ ra một mảng lưng trần.
Sát Kim ngẩng đầu nhìn về nơi hoang mạc xa xa. Chỉ thấy trời đất quay cuồng, chân trời lấp lánh ánh sáng đỏ như đang có thần phật giáng xuống trần gian.
Lúc đầu Sát Kim kinh ngạc nhưng sau đó lại cười ha hả, nói:
- Đất rung núi chuyển, trời sinh dị tượng, xem ra ông trời cố ý lưu lại mạng nhỏ của ngươi. Nhưng chỉ cần là cẩu quan triều đình, trời giữ nhưng ta không giữ!
Lão thét lên một tiếng điên cuồng, giơ đao chém mạnh xuống!
***
Trời đất chấn động, vạn vật đều rơi vào sợ hãi. Chỉ riêng mình công chúa là vô cảm không phát giác. Nàng khóc đến đỏ hai mắt mới chậm rãi đứng dậy, thất hồn lạc phách lang thang trên cao nguyên bát ngát, nhất thời không biết phải đi về đâu. Quay lại chỗ Hà đại nhân sao? Sau đó làm gì nữa? Quay về Trung thổ sao? Cứ như vậy cô độc một mình quay về?
Đột nhiên dưới chân vướng phải thứ gì đó như tảng đá, nàng ngã xuống nằm dưới đất, lại lớn tiếng khóc:
- Lư tham mưu! Vì sao ngươi phải chết chứ!
Thân hình nhỏ nhắn của nàng thê lương nằm trên đất dưới ánh trăng, tiếng khóc bi ai phút chốc truyền ra xa.
Ngân Xuyên công chúa sinh ra trong hoàng cung, từ nhỏ muốn thứ gì đều có thứ đó. Có điều lại thiếu đi thứ mà nữ nhân trong thiên hạ khát vọng nhất, đó chính là tình yêu đôi lứa. Trong thâm cung, ngoài hoàng đế và các thái tử, nàng chưa bao giờ gặp qua một nam tử thật sự. Có khi nàng nghĩ về tình đầu của mình, thường tưởng tượng ra ý trung nhân tương lai. Chỉ là theo tuổi tác ngày càng tăng lên, dần cũng biết đây là một giấc mộng không bao giờ thành hiện thực.
Thân là công chúa, tương lai không gả cho vương công đại thần thì cũng cho ngoại tộc, khó mà có được một người tri tâm thật sự. Tại Tây Vực này, đến khi liên quan tính mạng, nàng mới có được nam tử đầu tiên trong lòng. Nhưng cũng tại thời khắc quý giá đó, nàng đã mất đi người mà mình ái mộ trong lòng. Kiếp này, vĩnh viễn cũng không thể gặp lại.
***
Đám người La Ma Thập xuống núi, đi được một đoạn đường thì nghe có tiếng khóc bi thương ở xa xa. Đám người đang tức giận, nghe tiếng khóc thảm thiết thì trong lòng càng thêm phiền muộn. Một gã phiên tăng mắng:
- Mẹ nó, quá nửa đêm mà còn yêu ma quỷ quái gì khóc nỉ non vậy?
Một gã khác nói:
- Nghe tiếng thì biết đó là giống cái. Để lão tử đi qua xem sao, cho ả một đao sảng khoái cho rồi.
La Ma Thập vội nói:
- Đừng lên tiếng, không chừng là Ngân Xuyên công chúa, các ngươi đừng dọa khiến nàng bỏ chạy!
Lão lập tức lệnh cho đám người trốn sau cồn cát. Chỉ một lúc sau, quả nhiên thấy một thiếu nữ đang khóc sướt mướt, thất hồn lạc phách đi tới. Nàng rất xinh đẹp, khuôn mặt mang theo ba phần cao quý, không phải là Ngân Xuyên công chúa thì là ai?
La Ma Thập mừng rỡ thầm nghĩ:
- Công chúa này được nuông chiều từ bé, thật sự không biết trốn chạy là như thế nào, còn dám đi loạn trên chiến trường đầy hiểm nguy. Hắc hắc, xem ra tiểu tử họ Lư kia bỏ mạng thật uổng. Đúng là báu vật từ trên trời rơi xuống, thu được hoàn toàn không tốn chút công sức nào, ha ha! Ha ha!
Lão thúc ngựa chạy về phía trước, càng nghĩ càng đắc ý cười lớn:
- Công chúa điện hạ, bổn tọa lại đến nữa đây!
Công chúa dường như không hề nghe thấy bất kì thanh âm nào, chỉ lầm bầm với bản thân, ủ rũ đi về phía trước. La Ma Thập cưỡi ngựa đến bên cạnh nàng, lớn tiếng kêu lên:
- Công chúa điện hạ, bổn tọa đến dẫn đường, mang người đi gặp Tứ vương tử, xin mời lên ngựa!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!