Nói về phần công chúa và Lư Vân trên đỉnh núi. Lư Vân luân phiên đánh lùi kẻ địch mạnh, cả hai mới tạm bình an nghỉ ngơi lấy lại sức ở trên đó.
Đêm thứ nhất không yên bình. Sáng sớm hôm sau, Lư Vân đã dậy thật sớm nhằm tìm trốn chạy.
Tiết trời buổi sáng trên núi cao thật là lạnh lẽo. Lư Vân thấy công chúa còn đang ngủ, biết mấy ngày nay nàng đã qua nhiều phen hoảng sợ nên để ngủ thêm một lát. Về phần hắn thì tới chỗ cao nhất quan sát địa hình nơi này.
Phóng tầm mắt ra xa, chỉ thấy ba mặt vách núi cao vút lên trời. Riêng bên hướng Đông có một cao nguyên nhưng lại cách bờ núi bên này một cái khe sâu rộng cỡ hai mươi trượng.
Lư Vân nhìn khe sâu nọ, thầm nghĩ:
- Nếu ta có thể mang công chúa nhảy qua, lúc đó không sợ đám ngoại tộc đuổi theo.
Chỉ là đỉnh núi cách cao nguyên tới hai mươi trượng, trong thiên hạ làm gì có ai nhảy qua nổi chứ? Hắn đành phải gạt bỏ ý nghĩ này ra khỏi đầu.
Không còn đường thoát, đành phải tăng cường phòng thủ. Lư Vân quan sát kỹ địa hình, tính toán rằng địch nhân muốn tấn công lên núi, trước tiên sẽ trèo lên từ hai mặt Tây và Bắc, hắn liền làm sạt đá ở bờ vực hai phía này ra. Chỉ cần quân địch trèo lên, chắc chắn đá sẽ lở ra khiến chúng trượt chân trượt tay ngã xuống chết dưới núi.
Chỉ còn phía Đông là bức tường phòng thủ quan trọng nhất, Lư Vân dụng công bố trí những cạm bẫy tinh vi. Đầu tiên hắn đem các tảng đá lớn chồng lên nhau như một ngọn núi nhỏ, bên dưới đặt mấy cành cây khô. Chỉ cần rút cành cây thì đá lớn sẽ lăn xuống, có thể đả thương rất nhiều người. Những chỗ vách đá hiểm ác có thể bấu víu tay chân thì hắt nước biến thành băng trơn trượt, lại đem bùn đất lên ngụy trang thành nơi bằng phẳng. Nếu quân địch đặt chân lên đó, nhất định sẽ bị trượt ngã đẹp mặt.
Đương nhiên Lư Vân rõ ràng rằng, nếu toàn bộ những cạm bẫy không cản được bước của quân địch, vậy chỉ còn đường chạy về phía khe sâu kia rồi nhảy xuống. Sống chết thế nào đành phó mặc cho số mệnh vậy.
Mấy ngày liên tục, Lư Vân đều ở tại các vách núi chế tạo cạm bẫy, lo lắng cân nhắc con đường thoát thân. Ngược lại công chúa tỏ ra đầy tiêu dao khoái hoạt. Lúc thì nàng chuyển đá vào sơn động, nói là phải làm một cái bàn. Lúc thì quét tước trang trí sơn động thành một nơi xa hoa, bộ dạng rất là vui vẻ. Có đôi khi Lư Vân bắt được gà tuyết, công chúa lại chủ động học tập nấu nướng, xem ra chuyện nào cũng khiến nàng đầy hứng thú.
Điều này lọt vào mắt Lư Vân, hắn thầm nghĩ:
- Công chúa thật kỳ lạ, rõ ràng trước mắt đầy nguy hiểm mà còn tâm tư chơi đùa. Nữ nhi hoàng gia quả nhiên không giống người thường.
Chỉ là thấy nàng vui vẻ như vậy, so với một cô công chúa lúc nào cũng buồn bã chán nản khi trước thì tốt hơn nhiều. Lư Vân cũng không quan tâm thêm về điều này.
Hai người sớm chiều ở chung trên núi cao hoang sơ, đói thì bắt chim làm thức ăn. Một người là kim chi ngọc diệp, một người thân phận thấp hèn. Chỉ là trước mắt liên quan đến tính mạng, cả hai không chắc mình có thể sống sót xuống núi hay không, dần dần đã bớt câu thúc về lễ giáo. Lư Vân không còn chú ý này nọ với công chúa như lúc trước. Lúc công chúa giỡn chơi, hắn cũng dám đáp trả vài câu. Nhớ lại bộ dáng tôn quý của công chúa ở Trung Nguyên so với lúc nói nói cười cười hôm nay.
Lư Vân lại có cảm giác như đã trải qua mấy kiếp người vậy.
Hoàng hôn hôm nay, công chúa kéo Lư Vân vào trong động, muốn hắn xem kiệt tác mà nàng tỉ mỉ làm ra. Lư Vân đi vào, chỉ thấy trên mặt đất bày biện các loại đá kỳ quái được dựng lên thành hình đình viện. Trên vách động treo mấy nhánh cây được cắt tỉa như các riềm hoa. Hắn dở khóc dở cười, nói:
- Điện hạ có thể trong đau khổ tìm niềm vui, khiến thần rất bội phục.
Công chúa lắc đầu nói:
- Ai nói ta tìm vui trong đau khổ? Ta vốn thích làm việc này!
Nói rồi vươn tay sờ nhánh cây treo vách đá, trên mặt lộ nét dịu dàng.
Lư Vân mỉm cười, thầm nghĩ:
- Ngày thường ắt hẳn công chúa bị Hoàng thượng quản chế chặt chẽ, khó có dịp thế này nên muốn chơi đùa thỏa thích.
Công chúa thấy hắn cười thì hỏi:
- Lư tham mưu có thích sự bày trí của ta không?
Lư Vân cười khổ nói:
- Bàn tay khéo léo của điện hạ quả thật rất tuyệt, nhưng những việc vặt này thật mệt nhọc. Lần sau muốn trang trí, không ngại thì để thần làm một lần.
Công chúa bỗng nhẹ nhàng thở dài, quay đầu đi buồn bã nói:
- Lần sau? Còn có lần sau nữa sao?
Lư Vân thấy công chúa đau lòng, nghĩ rằng nàng đang lo lắng đến việc đám ngoại tộc đến tấn công lên núi, liền lên tiếng an ủi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!