Lại nói Tần Trọng Hải không địch lại Sát Kim, ba quân tan vỡ vội tháo lui về Ngọc Môn quan.
Bị Tứ vương tử dẫn quân đuổi giết. Đám người cắm đầu chạy trối chết, chỉ mong nhanh nhanh tới Ngọc Môn quan. Nhớ tới Tiết Nô Nhi đang đợi tại đấy lại càng cố sức ra roi thúc ngựa nhanh hơn.
Toàn quân liên tiếp bị truy đuổi mấy ngày, ban đêm không dám hạ trại nghỉ ngơi mà chỉ ngồi trên ngựa nhắm mắt nghỉ tạm một chút. Chỉ thương cho đàn chiến mã bôn ba, nhiều con không chịu nổi lao lực đã gục dọc đường.
Sắc mặt quân sĩ thì xám xịt, tinh thần bạc nhược, lo lắng chưa đến Ngọc Môn quan đã bị Tứ vương tử đuổi kịp.
Xế chiều ba mươi tháng chạp, Tần Trọng Hải đang dẫn đầu quân mã, chợt thấy đằng trước có một người một ngựa đang cuống cuồng chạy lại đây. Y sửng sốt, không biết là ai thì hô quân mã dừng lại. Người kia tới gần mới nhìn rõ sắc mặt trắng bệch, tóc tai bù xù.
Chính là Phó tổng quản Đông Xưởng Tiết Nô Nhi!
Tần Trọng Hải kinh hãi. Chẳng phải Tiết Nô Nhi đang ở Ngọc Môn Quan đôn đốc binh mã của Giang Sung sao, thế nào mà lại hốt hoảng tới đây như chạy giặc?
Tần Trọng Hải vội kêu lên:
- Tiết công công! Sao lại thế này?
Khoái mã vừa tới, Tiết Nô Nhi đã kêu to:
- Mọi người chạy mau! Giang Sung trở mặt rồi. Đám nhân mã của hắn đang đuổi sát đằng sau, chỉ sợ là muốn giết người!
Tần Trọng Hải cùng đám thuộc hạ quay mặt nhìn nhau, nói chẳng lên lời.
Ngay một lát sau, liền thấy phía trước bụi mù. Một đội nhân mã đang phi nước đại đến, thanh thế không dưới vạn quân.
Tần Trọng Hải nhíu chặt đôi mày rậm, không ngờ đúng tại thời khắc nguy cấp này Giang Sung lại quay dao đâm lén, dù không biết ý đồ của người này là gì nhưng đã không thể lui về Ngọc Môn quan nữa.
Tiết Nô Nhi thấy Tần Trọng Hải chậm chạp bất động bèn bực tức mắng:
- Kêu ngươi dẫn người trốn đi! Ngươi còn ngẩn ra đấy làm gì?
Tần Trọng Hải chỉ phía sau, cười khổ nói:
- Tứ vương tử Hãn quốc đang đuổi giết phía sau, công công bảo chúng ta chạy đến nơi nào?
Tiết Nô Nhi cũng cả kinh:
- Rốt cuộc có chuyện gì mà đồng loạt tạo phản thế này? Thật hết sức hoang đường!
Hà đại nhân ở một bên thấy đại quân dừng lại vội vượt lên, sợ hãi hỏi:
- Có chuyện gì vậy? Không phải chúng ta đang nhanh chóng lui về Ngọc Môn quan sao? Sao bỗng nhiên dừng lại?
Tiết Nô Nhi la lớn:
- Không còn thời gian để nhiều lời. Nếu cẩu tặc Giang Sung đến đây thì mọi người sẽ hết sức nguy hiểm! Mau chuyển hướng mà chạy!
Lão vừa nói xong đã nghe tiếng vó ngựa rầm rộ, vạn mã đang phi nhanh tới. Tần Trọng Hải cùng thuộc hạ tuy mỏi mệt nhưng vẫn giơ binh khí bảo vệ đám đại quan cùng vương tộc.
Đại quân kia đến gần thì dừng lại. Cả đám mặc giáp bạc sáng loáng, tay cầm lưỡi dao sắc lạnh, đều là tinh binh có kỷ luật nghiêm minh. Chính là tay chân thân tín của Giang Sung, cũng là quân phòng thủ Ngọc Môn quan.
Hà đại nhân biết tính tình của Tiết Nô Nhi rất nóng nảy, đoán rằng lão đã đắc tội với nhân mã của Giang Sung nên mới bị đuổi giết. Lúc này tính mạng bản thân nguy cấp, đây chỉ là ân oán giữa Đông Xưởng và Giang Sung. Lão lập tức thúc ngựa lao ra trước, hô to trước đám binh mã của Giang Sung:
- Ta là Ngự Sử Hà đại nhân, phụng mệnh bảo hộ công chúa đi thành thân nghị hòa, mau tránh đường để chúng ta qua!
Chỉ thấy một gã tướng lĩnh đi ra, cười lạnh nói:
- Ta chẳng quản lão là Hà đại nhân hay Hà tiểu nhân gì hết. Giang đại nhân đã có lệnh, bất luận kẻ nào cũng không được tự tiện nhập quan, trái lệnh thì giết không tha!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!