Chương 36: Tấm Lòng Trung Nghĩa

Lại nói Lư Vân đang leo lên đỉnh núi, nghe phía dưới vang vọng tiếng chém giết thì quay đầu nhìn ra xa xa, hắn thấy binh mã Tần Trọng Hải bắt đầu tháo chạy thì cả kinh, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Chợt nghe phía dưới có người hô quát, Lư Vân nhìn xuống đã thấy bốn gã Phiên tăng leo lên tới gần, xem ra võ công đám này không kém. Hắn liền ra sức bò lên, bỗng bên cạnh rít lên tiếng gió. Một người vọt lên thật nhanh, không ngờ nhảy lên đột kích. Lư Vân thấy Phiên tăng này tay cầm loan đao, dường như võ công rất cao cường, công phu khinh công càng giỏi thì trở nên hoảng sợ.

Phiên tăng kia tay bắt lấy vách đá, nhìn công chúa ngủ trong lòng Lư Vân thì trên mặt lộ vẻ tà ác, lại tươi cười nói:

- Tiểu nương tử kia thật động lòng người, chẳng trách tứ vương tử muốn bắt sống nàng, hì hì!

Hắn cười to mấy tiếng, liền giơ đao chém tới yết hầu Lư Vân. Loan đao nọ vô cùng sắc bén. Nếu trúng chiêu, không chỉ yết hầu đứt gãy mà sợ rằng đầu thân sẽ chia lìa hai nơi.

Lúc này toàn thân Lư Vân trên không, bằng sức lực năm ngón tay phải nắm chặt một góc đá, gió lớn trong khe núi thổi tới khiến hai chân hắn lắc lư, tình thế đầy hung hiểm. Mắt thấy Phiên tăng giơ đao bổ tới. Lư Vân biến sắc, không biết né tránh thế nào.

Đang cuống quít thì đao nọ còn cách cổ chỉ vài tấc. Lư Vân cắn răng một cái buông năm ngón tay ra, thân thể mất lực đỡ liền rơi xuống, loan đao nọ xẹt qua trên đầu hắn chém vào vách đá. Chỉ nghe một tiếng chát chúa, hoa lửa tóe ra khắp nơi, có thể nói hung hiểm đến cùng cực.

Lư Vân rơi xuống cốc sâu tất ngã thành thịt nát, bất quá hắn còn pháp bảo cứu mạng nên không chút hoang mang. Hai tay bám lên vách núi trơn trượt, hắn hít sâu phát động nội lực, thi triển "Vô Tuyệt Tâm Pháp" phát ra lực hấp dính, thế rơi liền có xu hướng dừng lại.

Bỗng nghe một tiếng gào rú, một gã Phiên tăng bò lên từ bên trái, người nọ không thèm để ý an nguy công chúa mà giơ đao chém tới hai tay Lư Vân, chiêu thức âm độc muốn đánh hắn rớt xuống vách núi. Lư Vân giật mình thì chân trái khẽ đá ra, chiêu phát sau nhưng tới trước, đá trúng ngực Phiên tăng nọ.

Phiên tăng trúng một cước, thân hình bắn ra xa. Mắt thấy đối phương sắp rớt xuống cốc sâu. Lư Vân thở ra một hơi nhẹ nhõm, đang muốn bò lên thì thân thể Phiên tăng kia lại không rớt xuống, nhoáng lên một cái giữa không trung rồi bay ngược trở về. Lư Vân cả kinh, không biết đối phương làm thế nào mà được như vậy, vội nhìn lại thì thấy trên người phiên tăng có buộc một sợi dây thừng, đầu trên cột một tảng đá thò ra ở trên cao, dựa vào dây thừng mới quay lại dễ dàng.

Phiên tăng cười lạnh một tiếng, quát:

- Chạy đi đâu?

Thân mình khẽ động lại dây đu bay về phía Lư Vân. Thanh loan đao trên tay người này chợt lóe, chém tới tay trái Lư Vân.

Lư Vân chìa tay phải bám chặt vào vách núi, tay trái rút ra loan đao cướp được ra đỡ đòn của Phiên tăng. Chỉ nghe choang một tiếng thanh thúy. Hai đao giao nhau, Phiên tăng nọ kêu lên:

- Trúng!

Tay trái Lư Vân lập tức bị rạch một vết chém, máu tươi đầm đìa thật đau đớn. Lư Vân nóng lòng đánh trả, hắn hét lớn một tiếng, giơ đao bổ vào hông Phiên tăng nọ. Phiên tăng lại dùng sức đạp chân vào vách núi, thân mình hơi ngừng rồi bay ra, tránh thoát đao của Lư Vân.

Lại nghe một tiếng cười lạnh, thân mình Phiên tăng nhoáng lên lần nữa bay trở về, lần này giơ đao chém xuống đầu Lư Vân. Lư Vân vội vàng đón đỡ. Hai đao đụng nhau, hắn kêu lên một tiếng đau đớn, lại bị Phiên tăng chém vào đầu vai. Hắn đỡ trái thì hở phải đầy vất vả, mỗi lần đánh trả thì Phiên tăng kia liền đu dây bay ra xa, dễ dàng né tránh. Ngược lại Lư Vân không thể di động, bị đánh khó mà hoàn thủ, không thể duy trì được lâu.

Lúc này gã Phiên tăng bò lên sớm nhất kia cũng học theo đồng bọn, dùng dây thừng cột chặt thân mình rồi tụt xuống. Hắn gào lên một tiếng, mãnh liệt phi thân đến cạnh Lư Vân. Chỉ thấy ánh đao chợt lóe, lúc này Lư Vân đang gấp rút đỡ thế công của Phiên tăng bên trái, mắt thấy bên phải lại là một đao bổ tới, biết phải ngăn cản thế nào? Hắn hét thảm một tiếng, sau lưng trúng đao khiến máu tươi bắn tung tóe. Một mình chống hai Phiên tăng, tính mạng rơi vào vòng nguy hiểm.

Công chúa vốn đang ngủ, lúc này nghe Lư Vân kêu thảm thiết thì bừng tỉnh, thấy hắn trúng đao, trên thân máu chảy không dứt, trái phải đều có Phiên tăng hung hãn đánh tới, nàng cuống quít hỏi:

- Ngươi làm sao vậy! Có bị thương nặng lắm không?

Lư Vân cắn răng nói:

- Ta không sao.

Đang trả lời thì trái phải đều có đao tới, Lư Vân phải dụng cả tay chân. Chân trái đá ra, tay phải vung đao mới miễn cưỡng tránh được một kiếp.

Công chúa thấy phía dưới là vách núi vạn trượng, hai bên là sài lang hổ báo. Với tính tình kiên định của nàng mà lúc này cũng hoảng sợ, không chịu nổi kêu lên:

- Làm sao bây giờ! Chúng ta cứ như vậy mà chết sao?

Lư Vân đang né tránh tới lúc nguy cấp, làm sao có thể đáp lời nàng, trong lúc phân tâm thì trên lưng lại trúng thêm một đao, máu tươi nhuộm đỏ áo ngoài. Công chúa sợ tới hai mắt đẫm lệ lưng tròng, vội chìa bàn tay trắng nõn vừa nhỏ vừa dài vòng qua ngực ôm lấy Lư Vân, dùng hai tay chặn miệng vết thương trên lưng đối phương, như sợ hắn đổ máu quá nhiều mà chết đi.

Mắt thấy tình thế nguy cấp, chỉ cần sơ sảy một chút sẽ rơi xuống vách núi, Lư Vân thầm nghĩ rằng:

- Ta hộ giá bất lực, chết còn chưa hết tội. Chỉ là công chúa thân phận tôn quý, há có thể chết ở chỗ này?

Nhớ tới lời căn dặn của Liễu Ngang Thiên, bất luận thế nào cũng phải giữ được của tánh mạng công chúa, giờ phút này chỉ cần nàng không chết, sau này sẽ còn cách cứu ra.

Tâm niệm của Lư Vân vừa thông, cúi đầu nhìn công chúa nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!