Chương 35: Võ Giả Đệ Nhất Tây Cương

Lại nói về Tứ vương tử một đêm không ngủ, cùng đám binh tướng thương lượng tình thế, hắn thấy Tần Trọng Hải trị quân có phép tắc, nhất thời khó mà đánh bại, nhân đêm khuya liền truyền lệnh cho quân phòng thủ ở quan ải Khách Nhĩ Xuy tới viện trợ.

Lúc này bên phía Đại Minh, Tần Trọng Hải cũng tụ họp mọi người thương lượng tình thế. Thừa tướng kia nghe lính trinh thám báo về việc Tứ vương tử xin cầu viện thì sắc mặt lộ vẻ lo lắng, buồn bã nói:

- Như vậy nguy rồi! Nếu Tứ vương tử thuyết phục được thêm vài dũng tướng làm phản, tình thế của chúng ta sẽ hỏng hết.

Tần Trọng Hải nghe phiên dịch thì cười lạnh:

- Cứ mặc kệ để hắn đi cầu cứu, đến một tên thì lão tử giết một tên, đến hai tên thì giết hai tên. Càng nhiều càng tốt.

Y truyền lệnh cho năm nghìn nhân mã mở ra một đường. Bản thân thì ngồi trên một cái ghế tựa, ung dung trên đồi chờ ngoại tộc đến tấn công.

Đợi tới giờ Thìn, quả nhiên cát bụi tung bay, viện quân của Tứ vương tử đã đến. Gã thân vương cùng Thừa tướng đều hoảng sợ cúi đầu. Chỉ nghe tiếng trống ầm ầm, khắp nơi là tiếng hoan hô. Một gã đại tướng khôi vĩ thân ười thước xuất hiện. Người này râu đỏ tóc vàng, mồm to như cái chậu, mặt mũi diện mạo dù không đến nỗi hung tợn nhưng quả thực khác thường.

Đám thủ hạ của Tần Trọng Hải chưa từng thấy qua người này trong quân địch, đều thầm kinh ngạc. Gã thân vương ngoại tộc cùng tướng lĩnh bên cạnh hoảng sợ lớn tiếng kêu:

- Là hắn! Ô Lực Khả Hãn!

Tần Trọng Hải truyền hỏi:

- Người kia là ai, sao các ngươi sợ hắn đến thế?

Thừa tướng lắc đầu nói:

- Ô Lực Khả Hãn chính là mãnh tướng trấn thủ đệ nhất quan ải phía Đông của bổn quốc, cho dù đối mặt vạn người cũng không sợ. Những người so tài với hắn, không quá mười chiêu đã không sống nổi. Ai da! Người này vốn là tấm lá chắn cho bổn quốc, hôm nay lại thành tặc tử, thật không thể ngờ …

Chỉ thấy Tứ vương tử ghé vào bên tai Ô Lực Khả Hãn nói mấy câu, không biết có âm mưu gì.

Chỉ một lát sau, Ô Lực Khả Hãn kia thúc ngựa đến dưới ngọn đồi. Trên tay cầm một cây cột cờ dài, phía đầu có treo áo lót nữ nhân. Hắn cười nói:

- Các ngươi dù gì cũng là dũng sĩ Hãn Quốc chúng ta, sao lại đi theo bám gót gã đàn bà Đạt Bá Nhi Hãn vô dụng kia? Các ngươi mau mau rời hắn, bỏ gian tà theo chính nghĩa. Tứ vương tử chắc chắn sẽ trọng thưởng.

Bộ dáng của Ô Lực Khả Hãn đầy khinh thường, lời lẽ hàm hồ nhìn thẳng lên đồi, không coi đám tướng lãnh đối phương ra gì.

Sắc mặt Đạt Bá Nhi Hãn xám xịt lại, giận đến mức phát run, hét lên:

- Ai giết được hắn thì ta sẽ trọng thưởng! Mau!!!

Tần Trọng Hải đang muốn xuống đồi nghênh chiến, lại nghe một gã tướng lĩnh quát to:

- Tướng quân Trung Hoa hãy chờ một chút, lời lẽ kẻ nọ hết sức ngông cuồng, làm nhục đến chúa công của chúng ta, hãy xem ta đưa hắn vào chỗ chết.

Người vừa lên tiếng là đội trưởng đội cấm vệ của Khách Lạt Xuy Thân Vương, tên là Ngột Lý Khoa Phu có võ nghệ xuất chúng. Tần Trọng Hải chắp tay đáp:

- Tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh.

Ngột Lý Khoa Phu quát to một tiếng rồi thúc ngựa lao xuống, tốc độ của tuấn mã nhanh tuyệt, thoáng chốc đã đến nơi.

Ngột Lý Khoa Phu ghìm dây cương, trợn mắt nhìn Ô Lực Khả Hãn, giơ roi quát to:

- Ô Lực Khả Hãn to gan, ngươi là con dân Hãn Quốc. Sao lại đi theo đám phản địch làm việc đại nghịch bất đạo? Ngươi không sợ bị Khả Hãn trừng trị sao?

Ô Lực Khả Hãn cười nói:

- Tứ vương tử anh minh thân võ, thần cơ diệu toán, trong thiên hạ có ai là đối thủ của người?

Ngột Lý Khoa Phu cả giận nói:

- Trước mặt Khả Hãn, ngươi dám nói Tứ vương tử là thiên hạ vô địch?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!