Qua thêm hai ngày, cuối cùng đã đến mười lăm tháng chạp, là ngày vương tử Hãn quốc đến đón tân nương. Mọi người đã hợp thành một đoàn nhưng vẫn không thấy Tiết Nô Nhi tới. Theo lý, lão từ Ngọc Môn Quan phải tới đây sớm hơn mấy ngày mới đúng, ai ngờ ở thời khắc mấu chốt vẫn không thấy bóng dáng vị phó tổng quản này.
Tần Trọng Hải và Lư Vân bàn tới bàn lui cũng không đoán được Tiết Nô Nhi đang ở nơi nào. Tần Trọng Hải mắng:
- Lão thái giám hẳn rất ít khi xuất cung, không có mấy cơ hội để oai phong, đích thị đã trốn ở nơi nào đùa giỡn chúng ta!
Thiếu mất Tiết Nô Nhi, tuy việc chuẩn bị không thuận lợi lắm nhưng bớt được người ở chỗ này ồn ào. Mọi người bận trong bận ngoài, cung nữ thay đồ trang điểm cho công chúa, thái giám thì kiểm tra quà tặng bảo vật, đúng là tối tăm mặt mũi. Tần Trọng Hải dẫn quân tuần tra khắp nơi. Cũng may mấy ngày nay thời tiết đột nhiên đẹp lên, ánh mặt trời chiếu sáng khắp vùng, nơi nơi đều trong cảnh vui mừng. Đám thái giám phủ vải đỏ lên kiệu, càng to thêm sắc màu tươi thắm cho cuộc rước dâu.
Lư Vân nhìn mọi người bận rộn đi lại, thầm nghĩ:
- Hôm nay công chúa gả đi phương xa, lại không có thân nhân ở bên cạnh. Xem ra thân là nữ nhân hoàng gia, cũng có nỗi đau mà người ngoài không ai biết.
Tần Trọng Hải thấy hắn có vẻ đăm chiêu, liền đến bên cạnh cười nói:
- Hoàng tộc gả nữ nhi là cảnh tượng bình thường khó thấy. Lư huynh đệ may mắn chứng kiến, cũng coi như khai mở nhãn giới.
Lư Vân nhìn chiếc kiệu của công chúa thì thở dài:
- Công chúa gả cho ngoại tộc, cả đời không thể trở lại trung thổ, không biết tâm trạng của nàng giờ đây thế nào?
Tần Trọng Hải lắc đầu nói:
- Đây không phải việc chúng ta nên biết. Từ xưa đến nay, với nữ nhi, chuyện đau khổ nhất chính là gả đi phiên bang. Chiêu Quân xuất tái, Văn Thành nhập Thổ (1), ai ai lại không có nỗi đau khổ xa xứ? Vui buồn biệt ly trong lòng các nàng, thiết nghĩ ngoài họ thì chẳng ai hiểu thấu.
Hà đại nhân đã đến bên cạnh, nghe đoạn đối thoại trên thì ho mạnh một tiếng, nói:
- Hôm nay là ngày đại hỉ của công chúa, sao mọi người lại nói đến những chuyện không vui này?
Tần Trọng Hải cười hắc hắc, nói:
- Ta chỉ nói thực tế mà thôi, không phải sao? Hà đại nhân ở trong triều, trải qua bao nhiêu sóng gió sao không hiểu đạo lý này?
Hà đại nhân lắc lắc đầu, thở dài:
- Hiền điệt nói cũng đúng, tình cảnh của công chúa quả thực đáng thương. Có điều đám thần tử chúng ta biết giúp được gì? Nếu cứ lời ra tiếng vào để công chúa nghe được, không biết nàng lại thương tâm thêm thế nào nữa!
Tần Trọng Hải cười hắc hắc, nói:
- Hà đại nhân, lần này ngài đi sứ phiên bang hẳn rất rõ nội tình, công chúa chúng ta gả sang bên đó, không biết tình cảnh sau này sẽ ra sao?
Hà đại nhân nghe đến đây thì biến sắc, kéo Tần Lư hai người qua một bên thấp giọng nói:
- Nói đến việc này, lão phu cũng thật đau đầu.
Tần Trọng Hải hiếu kỳ hỏi:
- Sau khi công chúa bị gả sang ngoại tộc, tình huống tồi tệ nhất chính là bị các phiên vương lãnh đạm không để ý, nhưng đây là chuyện khuê phòng bình thường, đại nhân có gì phiền não chứ?
Hà đại nhân thở dài:
- Lãnh đạm chỉ là việc nhỏ. Ngân Xuyên công chúa không phải hạng nữ nhi tầm thường. Nàng biết thư hiểu lễ, sắc đẹp lại hơn người, là đệ nhất mỹ nữ của hoàng gia chúng ta, đương nhiên luôn tự thị về bản thân. Ài! Nào ngờ lần này nàng gả ột kẻ thô lỗ lưu manh. Lão phu chỉ nghĩ đến việc này đã phiền lòng rồi.
Tần Lư hai người đều ồ một tiếng tò mò. Hà đại nhân lại nói:
- Nam tử cưới công chúa tên là Đạt Bá Nhi Hãn, là trưởng tử của Khả Hãn hiện tại, được phong làm Khách Lạt Xuy thân vương. Người này tuy là vương tử cao quý nhưng lại không biết tu dưỡng tâm tính, háo sắc vô lễ không phải hạng lương thiện gì.
Tần Lư hai người nhìn nhau, cảm thấy tình cảnh ngày sau của công chúa thật bất ổn. Hà đại nhân nói tiếp:
- Các ngươi ngẫm lại coi, một mỹ nữ tôn quý thanh xuân như vậy gả ột kẻ ngoại quốc cao thấp mập ốm cũng không biết, lại phải sống cùng người này cả đời, nhất định nàng sẽ phản kháng trong lòng. Lão phu chỉ sợ tân nương vừa gặp mặt tân lang đã không vừa mắt, hỉ sự này cũng tiêu tan. Đến lúc đó, chỉ sợ hoàng thượng nhìn đầu của ta không vừa mắt rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!