Sáng ngày hôm sau, Tiết Nô Nhi dẫn theo mấy tên thái giám tâm phúc, lại chọn thêm một trăm tên quân sĩ cùng xuất phát đi Ngọc Môn Quan. Đám người Tần Trọng Hải ra tiễn, hai bên hẹn gặp lại ở Thiên Sơn. Trong lòng mọi người đều nói thầm:
- Lão thái giám này đã hại không biết bao nhiêu người trung thực thẳng thắn, không ngờ hôm nay có thể làm được một chuyện tốt như vậy.
Tiết Nô Nhi đi xa, đại quân cũng lập tức khởi hành. Mọi người đang đi thì một gã quân sĩ đến bẩm rằng:
- Khởi bẩm tướng quân, công chúa triệu kiến.
Tần Trọng Hải thúc ngựa đến cạnh kiệu lớn của công chúa, lớn tiếng hỏi:
- Mạt tướng Tần Trọng Hải, không biết công chúa có gì sai sử?
Chỉ nghe giọng nói dịu dàng của công chúa vang lên:
- Nghe nói hôm qua tướng quân bắt được vài tên thích khách, không biết giờ bọn họ ở đâu?
Tần Trọng Hải rùng mình thầm nghĩ:
- Hệ thống đưa tin của công chúa thật thông linh.
Y ho nhẹ một cái, bẩm:
- Mạt tướng đã sai người áp tải bọn họ, giờ đều nhốt trong xe chở tù.
Công chúa nói:
- Bổn cung muốn gặp họ, Tần tướng quân có thể sắp xếp chăng?
Tần Trọng Hải nhíu mày, thở một hơi dài:
- Chúng ta đang phải đi gấp, xin đợi mấy ngày nữa sẽ bàn chuyện này được chăng?
Ngân Xuyên công chúa là kim chi ngọc diệp nên không thể trái ý. Nếu để nàng thẩm án, không biết sẽ làm ra điều kỳ quái gì nên y có ý kéo dài, không ngăn được cũng phải thêm mấy ngày.
Công chúa thở dài:
- Vậy cũng được, ngươi cam đoan tuyệt đối không đả thương bọn họ?
Tần Trọng Hải thầm nghĩ:
- A đầu ngốc này đã trúng kế.
Trong miệng lại lớn tiếng trả lời:
- Công chúa yên tâm, mạt tướng sao có thể là loại tiểu nhân đó chứ?
Công chúa thở một hơi dài rồi không lên tiếng nữa.
Mọi người đứng bên kiệu, nghe hai người đối thoại đều nghĩ thầm:
- Công chúa phải xuất giá mà không lo lắng chuyện của mình, còn đi nghĩ cho người ngoài, thật là một cô nương thiện lương không hiểu biết gì.
Không đến mấy ngày, mọi người đã ra khỏi biên ải, công chúa khởi giá lần này từng kinh động đến rất nhiều quan viên địa phương lớn nhỏ. Chỉ là quan quân coi giữ Gia Dự Quan không nhiều, khoảng hơn hai vạn nên không dễ điều động, nếu không Tần Trọng Hải nhất định điều một số đi hộ giá.
Sau khi rời Gia Dự Quan, đại quân ngày chạy đêm đi, lộ trình công chúa đi tuần khi trước đều có kẻ tấu nhạc thổi kèn mua vui. Giờ này ngựa xe chạy gấp, những thứ phô trương đều bỏ cả, dọc đường cả người ngựa đều mệt mỏi, đám cung nữ thái giám than vãn không ngớt. Ngân Xuyên công chúa lớn lên trong cung, chưa từng chịu khổ ải qua như vậy, chỉ là với tính cách kiên nghị, nghĩ đến tướng sĩ còn vất vả hơn mình rất nhiều thì nàng trước sau không mở miệng oán hận một câu.
Đám người Tần Trọng Hải biết điều này càng thêm bội phục.
Ngày mười ba tháng chạp, rốt cuộc đại quân đến được chân núi Thiên Sơn, như vậy sớm hơn hai ngày sơ với dự định. Ắt hẳn Tiết Nô Nhi đã điều động được quan quân tại Ngọc Môn Quan nên mới thuận lợi như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!