Đi thêm một số ngày, gió mạnh dần lên đồng thời khí hậu chuyển sang giá rét. Đám cung nữ thái giám đều mặc áo da cừu, áo giáp của quân sĩ lại ngưng kết thêm một tầng sương lạnh mỏng, hành trình càng thêm vất vả.
Từ khi có chuyện, Tần Trọng Hải trở nên cẩn thận gấp bội. Theo đề nghị của Lư Vân, y phái ra năm trăm binh sĩ chia làm một trăm đội nhỏ, mỗi đội năm người rải rác khắp nửa dặm, phân tán quanh trung quân, vạn nhất có việc thì đốt lửa làm hiệu. Dùng phương pháp này, quả nhiên nắm giữ được tình hình lớn nhỏ trong quân, trên đường không xảy ra chuyện gì lớn.
Ngày hôm đó tới một địa phương, chợt thấy ở xa xa có một ngọn núi hùng vĩ, mây mù lượn lờ xung quanh cảm giác thật cô độc. Tần Trọng Hải ngồi trên ngựa, chỉ roi về phía đó hỏi:
- Đây là núi gì, sao cao vút hiểm trở như vậy?
Tiết Nô Nhi ở bên được dịp cười lạnh:
- Ngay cả núi này mà cũng không biết, thật hổ cái danh Du Kích Tướng Quân triều đình.
Tần Trọng Hải ha hả cười nói:
- Tiết phó tổng quản biết thì xin cứ sảng khoái chỉ bảo, trước nay ta không biết thì nói không biết, chưa từng dấu dốt.
Tiết Nô ngoài miệng chiếm tiện nghi, trong tâm thật là sảng khoái, cười nói:
- Ngươi đã thừa nhận bản thân ngu xuẩn, ta cũng nói cho ngươi biết. Núi này chính là Nộ Thương Sơn đỉnh đỉnh đại danh!
Tần Trọng Hải nghe ba chữ Nộ Thương Sơn thì kinh ngạc, nói:
- Nộ Thương Sơn, năm đó tụ tập hơn ba vạn người đại chiến một phen cùng triều đình sao?
Tiết Nô Nhi cười hắc hắc, nói:
- Còn là giả sao? Năm đó tham gia diệt giặc cướp, ta đã lập được công lao hãn mã. Giờ núi này có hóa thành tro bụi thì ta cũng nhận ra.
Tần Trọng Hải ngẩng đầu nhìn lên, thấy trên núi còn thấp thoáng phòng ốc, bất giác cả kinh nói:
- Chẳng lẽ trên núi vẫn còn cường đạo tụ tập? Nếu bọn chúng phục kích, chẳng phải chúng ta sẽ gay go sao?
Tiết Nô Nhi cười nói:
- Nộ Thương Sơn đã bị triều đình tiêu diệt từ lâu, người còn lại không chết thì cũng bỏ đi, đã là một đống hoang tàn hai mươi năm trước, còn có gì phải sợ?
Mọi người đang nói chuyện, chợt thấy xa xa bốc lên khói hiệu báo động. Lư Vân nhắc nhở:
- Trước mặt có chuyện, chúng ta đi qua xem chút!
Tần Trọng Hải khẽ gật đầu :
- Ta cũng qua xem.
Y liền mời Hà đại nhân trấn thủ trung quân bảo vệ công chúa, sau đó ra roi thúc ngựa tiến đến xem xét.
Hai người phi ngựa một lát, liền thấy vài tên quân tốt thập thò ngoài một khe núi, không dám vào trong thăm dò. Lư Vân cùng Tần Trọng Hải xoay người xuống ngựa, một gã tiểu binh cuống quít chạy tới, thấp giọng nói:
- Có một đám giang hồ nhân sĩ bộ dáng kỳ quái đang tụ tập trước một cái miếu hoang đổ nát phía trước, không biết có ý gì. Chúng tiểu nhân sợ những người này có mưu đồ bất chính, liền sai người đốt lửa hồi báo tướng quân.
Tần Trọng Hải khẽ gật đầu nhìn lại thăm dò. Thấy xa xa có một ngôi miếu đổ nát, xem ra nhiều năm không tu sửa. Có bốn nam nữ đi tới đi lui quanh cửa miếu, không biết muốn làm gì.
Tần Trọng Hải nói :
- Ta tới xem một chút, Lư huynh đệ ở đây tiếp ứng.
Lư Vân vâng lời, Tần Trọng Hải liền phi thân tới. Y thấp người di chuyển tới trước chừng trăm thước rồi núp sau một vách đá. Lư Vân thấy thân pháp của y cực nhanh, thầm nghĩ:
- Tần tướng quân võ công thâm sâu khôn lường, được xưng tụng là Hỏa Tham Nhất Đao nhưng chưa từng nghe qua lai lịch sư thừa, không biết xuất thân từ môn phái nào?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!