Chương 31: Ngân Xuyên Công Chúa

Đầu mùa đông, vầng thái dương chậm rãi nhô lên cao. Những tia nắng chiếu rọi xua tan sương mù nơi thành Bắc Kinh. Thành lâu in bóng dài trên đường đá, giống như thiên uy của hoàng đế hiện diện khắp mọi nơi. Tuyết đọng đêm qua dần tan rã nhưng không che đậy nổi cái rét vẫn còn hằn trên những nhánh cây trụi lủi. Trong sự yên lặng lại lộ vẻ xơ xác tiêu điều.

Kinh thành vào đông chính là cảnh sắc này.

Một gã tướng quân trẻ tuổi ngồi trên một con tuấn mã cao lớn, dùng ánh mắt đa sầu đa cảm nhìn về kinh thành phương xa. Trên lưng đeo một thanh cương đao, trên vai là trụ giáp cùng áo choàng. Hắn nhíu chặt đôi mày dài như có tâm sự nói không nên lời, một thân quân phục đằng đằng sát khí không làm mất đi phong độ của kẻ trí sĩ.

- Lư tham mưu! Lư tham mưu!

Tiếng kêu lớn phá vỡ sự yên lặng đầu mùa đông, một gã tiểu binh như có việc gấp, bước nhanh trên mặt tuyết về hướng gã tướng quân trẻ tuổi kia. Tiểu binh nọ thở hổn hển kêu rằng:

- Lư tham mưu!

Tướng quân trẻ tuổi quay đầu, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc như còn chưa quen thuộc với việc người khác xưng hô bản thân mình như thế. Tiểu binh nọ lại không chú ý chi tiết này, chỉ lớn tiếng truyền lệnh:

- Khởi bẩm Lư tham mưu, Tần tướng quân có việc gấp, mời ngài mau trở lại bổn doanh.

Tướng quân trẻ tuổi gật đầu nói:

- Ta sẽ đến lập tức.

Hai chân tướng quân trẻ tuổi thúc vào bụng ngựa, vó ngựa liền như tên rời cung phóng như bay.

Chỉ một thoáng, một vùng doanh trại rộng lớn hiện ra trước mắt. Tòa doanh trại chủ soái nằm ở giữa, hai bên có treo ột chiêu bài lớn màu vàng, ở trên có viết mười ba chữ màu đỏ "Ngự tứ Thiện Mục Hầu Chinh bắc Đại đô đốc Liễu Ngang Thiên", mặt trước treo một lá tinh kỳ đang đón gió bay phấp phới, ở trên có một chữ "Tần" thật lớn.

Màn vải doanh trại chủ soái xốc mạnh lên, một đại hán cao lớn nghiêng eo nhỏ ra ngoài trướng. Người nọ ngẩng đầu, nheo mắt nhìn ánh dương buổi sáng thì cất cao giọng:

- Một ngày thật ấm áp!

Lúc này từng tia nắng ánh lên khuôn mặt y, liền thấy cái mũi cao, cái miệng rộng cùng đôi mày rậm cao vút, trên mặt mang oai khí không sợ trời không sợ đất. Đại hán thấy thớt ngựa nọ đang phi đến thì khóe miệng lộ nụ cười, trên má lại hằn ra vài nếp nhăn khá sâu, đủ thấy là một hào kiệt phong sương.

Đại hán lớn tiếng cười nói:

- Không tệ! Không tệ! Ta vừa sai người truyền lệnh trở về. Chỉ đếm từ một tới năm, huynh đệ đã tới rồi, hắc hắc. Lư lão đệ thật đúng là nể mặt ta.

Tướng quân trẻ tuổi xoay người xuống ngựa, nghiêm nghị nói:

- Quân pháp như sơn, quân kỷ là gốc rễ để trị quân. Ta thân là tham mưu, sao có thể làm hỏng quy củ của Tần tướng quân?

Đại hán kia tỏ ra khá cao hứng:

- Trên giang hồ đều nói ngươi kiệt ngạo vô lễ, sao ta không nhìn ra chút nào?

Tướng quân trẻ tuổi mỉm cười nói:

- Dưới lệnh của Tần tướng quân, dù là Thiên vương lão tử cũng phải thuận theo. Lư Vân chỉ là tiểu tử trẻ người non dạ, sao dám lỗ mãng đây?

Hai người nhìn nhau cười to, tràn đầy vẻ thoải mái.

Đại hán kia chính là "Hỏa Tham Nhất Đao" Tần Trọng Hải, tướng quân trẻ tuổi trước mắt không phải ai khác, chính là tham mưu Lư Vân mà Tần Trọng Hải đã khổ công tìm kiếm chiêu mộ. Lần này hai người phụng mệnh hộ giá việc kết thân nghị hòa, hiện đang chờ đoàn xe của công chúa ra khỏi thành.

Tần Trọng Hải nói:

- Đã qua giờ Mão, xem ra công chúa sắp giá lâm, chúng ta mau chuẩn bị nghênh tiếp.

Nói rồi sai người thổi kèn lệnh. Chỉ nghe âm thanh ông ông vang vọng, chúng quân sĩ xoay mình hô to:

- Nhổ trại!

Âm thanh hùng tráng như muốn đánh thức thành Bắc Kinh trong cơn ngủ mê. Năm nghìn quân sĩ bắt đầu thu dọn doanh trại, động tác của bọn họ tương đồng một nhịp, tập luyện đầy đủ cho thấy quân kỷ rất nghiêm ngặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!