Mắt thấy hai đại cao thủ sắp sửa ra chiêu. Liền vào lúc này, chỉ nghe mấy tiếng pháo nổ đùng đùng truyền đến từ thành trấn xa xa. Dương Túc Quan giật mình thầm nghĩ:
- Đây là thời khắc kết thúc năm Mậu Thìn, phương trượng nói rằng thiên địa sẽ đại biến, là thật chăng?
Đám người Linh Định, Lục Cô Chiêm, Trác Lăng Chiêu nghe tiếng pháo thì thần sắc khẽ động, đều chậm tay lại.
Qua sau một lúc không thấy động tĩnh gì, Trác Lăng Chiêu cười ha hả:
- Đúng là người chết kiệt lực, hồ ngôn loạn ngữ. Thì ra Long Đầu đại ca của các ngươi cũng có một ngày nói xằng.
Lục Cô Chiêm giận dữ, đang muốn phản bác thì dưới chân lay động một trận, theo sau trời rung đất chuyển. Thoáng chốc những tiếng vang ầm ầm không ngừng nổ bên tai như thiên thần phát uy. Mọi người hoảng sợ, sôi nổi kêu to:
- Động đất rồi!
Lúc này mấy ngàn thớt ngựa bị kinh hoảng chạy tán loạn cùng hí vang. Bỗng trên không trung nổ ra một tiếng sấm, sau đó một tia chớp giáng xuống. Tuyết lớn đang rơi đầy trời, sao lại có sấm chớp? Chẳng lẽ là quỷ thần giáng thế?
Các cao thủ thấy thiên uy đều biến sắc mặt.
Cái đình nọ chịu không nổi chấn động, như muốn sụp đổ xuống bất cứ lúc nào. Dương Túc Quan cả kinh kêu lên:
- Nguy rồi! Định Viễn còn bên trong!
Diễm Đình vội chạy vào trong đình, miệng kêu to:
- Ngũ đại gia! Ngũ đại gia!
Chợt thấy một cái bóng trắng hiện ra giữa không trung, ánh sáng xanh trắng chiếu rọi rồi tụ lại thành hình một khối cầu. Mọi người thấy thì hoảng hốt kêu lên:
- Quỷ! Có quỷ!
Dương Túc Quan xưa nay không tin quỷ thần, chỉ là nhớ tới bộ khoái nọ nói về ma quái trong Thần Quỷ Đình thì toát mồ hôi lạnh. Các cao thủ như Linh Định vội vận khí hộ thân, đều bị dị tượng kỳ lạ trước mắt làm cho chấn động.
Trong đám người, riêng vẻ mặt Trác Lăng Chiêu vẫn trấn định, chỉ là hai tay cầm da dê lại run lên nhè nhẹ.
Lục Cô Chiêm nhìn dị tượng trước mắt, ngơ ngẩn nói:
- Mậu Thần Tuế Chung, Long Hoàng Động Thế, Thiên Cơ Do Chân, Thần Quỷ Tự Tại, Trời! Thế gian quả thật có rồng sao?
Liền vào lúc này, Tại ngọn Tung Sơn vốn yên tĩnh bình hòa xưa nay chợt xôn xao tiếng người. Thiên lay địa chấn, sau núi truyền đến kêu khóc thanh lạnh thê lương như ma như quỷ. Đám cao tăng trong tự chấn động, vội tập hợp tại Đại Hùng bảo điện, tiếng tụng kinh không ngừng vang lên.
Phương trượng Linh Trí đứng ngoài Đạt Ma Viện, chắp tay chữ thập nói:
- Sư thúc, trời sinh dị tượng, yêu nghiệt thật muốn tái khởi?
Trong Đạt Ma viện truyền ra một thanh âm trầm thấp:
- Hai mươi năm ta trấn thủ cũng vì việc này. Chỉ cần Tiềm Long không dậy nổi, dù yêu nghiệt tập hợp cũng vô dụng.
Linh Trí nhìn ra chân trời xa xa, chỉ thấy phía tây lóe lên ánh hồng quang, hai hàng lông mày của lão nhíu lại, lẩm bẩm:
- Mong rằng như lời sư thúc, nếu không thiên hạ đại loạn... Đáng thương cho bá tánh lại lâm vào cảnh bôn ba trôi giạt khắp nơi.
Cũng vào lúc này, tại Bạch Long Sơn phía xa Tây Lương đang chấn động không thôi. Chỉ Quan hòa thượng vừa ra cửa chùa, đã thấy Cửu Châu Kiếm Vương Phương Tử Kính sớm đứng tại đó, đang nhìn về vùng hồng quang phía chân trời xa xa.
Chỉ Quan cả kinh nói:
- Phương đại hiệp, trời sinh dị tượng, rốt cuộc lành dữ thế nào?
Phương Tử Kính thở dài, nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!