Chương 3: Túi Gấm Giữ Mạng

Tới Bạch Long Sơn đã là tối ngày hôm sau. Chỉ thấy mây mù lượn lờ như ẩn như hiện trên núi, quả nhiên hùng vĩ.

Thân mang sự tình khẩn cấp, Ngũ Định Viễn liền lên núi ngay trong đêm. Đường lên núi ban đêm gập ghềnh nhưng hắn thân mang võ công không chút nề hà. Giờ phút này hắn chỉ mong sớm phá án, có cực khổ hơn nữa cũng không sao.

Đi tới nửa đêm, xa xa vang vọng tiếng sấm như trời sắp đổ mưa. Ngũ Định Viễn vội tìm một nơi trú mưa. Khó khăn mới tìm được cây đại thụ, hắn ẩn thân dưới tàng cây nhìn lên bầu trời đêm đen thăm thẳm. Chỉ một lúc sau có tiếng sấm ầm ầm rồi tiếng gió rít gào, quả nhiên mưa to tầm tã.

Nước mưa rớt xuống khó tránh khỏi đánh ướt áo. Ngũ Định Viễn nhíu mày, thầm nghĩ:

- Ai... Mọi việc gần đây thật sự không thuận, lên núi cũng gặp sự tình thế này.

Hắn liền leo lên chỗ tán lá cây dày đặc để tránh cho người khỏi ướt đẫm, nếu không rất dễ cảm mạo.

Đang né tránh, chợt nghe trong tiếng mưa rơi truyền đến trận trận tiếng huýt gió. Giờ phút này mưa đang tầm tã nhưng tiếng huýt gió kia lộ khí thế hùng hậu, không hề bị tiếng mưa át đi mà vẫn nghe rất rõ ràng.

Ngũ Định Viễn lấy làm kỳ, liền lắng tai nghe ngóng. Tiếng huýt gió phát ra từ sâu trong Bạch Long Sơn, thầm nghĩ:

- Tiếng huýt gió này khí lực thật lớn. Chẳng lẽ là Chỉ Quan hòa thượng thổ nạp cương khí, luyện công lúc nửa đêm sao?

Hắn nghe một trận, chỉ Trong lòng tiếng huýt gió kia thê lương mà hùng tráng, giống như rồng ngâm không ngừng không nghỉ.

Ngũ Định Viễn Trong lòng cả kinh, thầm nghĩ:

- Tiếng huýt gió dài như thế, tuyệt không phải Chỉ Quan phát ra, rốt cuộc là ai?

Khi xưa hắn đã gặp qua Chỉ Quan vài lần, biết hòa thượng kia dù không kém nhưng không thể nào đạt tới cảnh giới thế này. Thật không biết là cao thủ phương nào giá lâm Bạch Long Sơn.

Ngũ Định Viễn dỏng tai nghe một lúc lâu, chỉ nghe huýt sáo dài trong tiếng mưa chợt cất cao vút, dường như có anh hùng lạc phách đang khẳng khái bi ca trong đêm mưa. Ngũ Định Viễn cúi đầu tưởng tượng, bỗng nghĩ đến huyết án toàn gia Yến Lăng tiêu cục thì không nhịn được dâng đầy nhiệt huyết. Nhất thời kích động khí khách quật cường, nghiến răng nghiến lợi như ngây dại.

Qua một canh giờ, tiếng huýt gió mới thấp dần. Tầng mây đen tản đi, tiếng mưa cũng ngưng dần. Vạn vật như được rửa mình, trở nên tinh khiết mà tường hòa.

Ngũ Định Viễn như thoáng tỉnh đại mộng. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, thầm nghĩ:

- Núi này gọi là Bạch Long, chẳng lẽ thật có thần long ở đây?

Khi ánh bình minh chiếu rọi, Ngũ Định Viễn đã tới sơn môn Bạch Long Tự. Sáng sớm thăm hỏi thì có điểm thất lễ, hắn liền tại cửa sơn môn ngủ một giấc, thẳng đến giờ Thìn mới gõ cửa bái kiến.

Một chú tiểu đứng ở cửa. Ngũ Định Viễn liền nói rõ thân phận, chú tiểu thấy hắn là mệnh quan triều đình, danh bộ Tây Lương nên không dám chậm trễ, vội vàng đi vào. Sau một lúc thì một lão tăng chậm rãi đi ra. Ngũ Định Viễn nhận ra đó là hòa thượng Chỉ Quan, vội đứng dậy làm lễ.

Chỉ Quan chắp tay trước ngực nói:

- Ngũ thí chủ, năm năm không gặp, thí chủ vẫn anh tuấn như xưa.

Ngũ Định Viễn cười nói:

- Nào được như thế, mỗi ngày công vụ quấn thân, đầu ta đã thêm nhiều tóc bạc. Chỉ có phong thái của đại sư là không hề thay đổi.

Chỉ Quan mỉm cười, hai người đồng loạt ngồi xuống.

Ngũ Định Viễn nói:

- Lần này ta tới đây bái phỏng, là muốn tìm hiểu một số tin tức từ đại sư. Không biết đại sư đã nghe thảm án tại Yến Lăng tiêu cục?

Đôi mày Chỉ Quan rủ xuống, lộ vẻ thương xót, lắc đầu thở dài nói:

- Thế nhân tương tàn, từ khi nào vậy thí chủ?

Ngũ Định Viễn Trong lòng rùng mình, thầm nghĩ:

- Lão hòa thượng này tin tức linh thông, không rời khỏi tự mà lại biết đại sự trong thiên hạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!