Chương 29: Đánh Cuộc

Dương Túc Quan nghe đến đây thì thất kinh thầm nghĩ:

- Lời của Lục gia kia rất kỳ quái, số mệnh thiên hạ là thế nào? Muốn mang người nào đi ra? Đây rốt cuộc có ý gì?

Chàng loáng thoáng cảm thấy da dê có liên quan đến bí mật trong đình, nhất thời tận lực suy tư.

Đúng lúc này thấy Bách Hoa tiên tử đến gần, vẻ mặt của thị lén lút không biết muốn làm gì. Toàn thân Dương Túc Quan vô lực khó có thể nhúc nhích. Nếu thị muốn cướp da dê thì không thể chống cự.

Không ngờ Bách Hoa tiên tử đưa tay đút một viên đan dược vào miệng chàng. Dương Túc Quan lắp bắp kinh hãi, đang muốn nhả ra thì cảm thấy thuốc kia thơm mát, vừa vào miệng thì cơn choáng váng trong đầu giảm đi rất nhiều. Lại nghe Hồ Mị Nhi thấp giọng nói:

- Dương đại nhân, chúng ta thương lượng một chút. Ta đã cho ngươi giải dược, chờ khi ngươi khôi phục thần công nhất định phải cứu ta, mang ta rời khỏi nơi này!

Đám người Song Long trại đang nói chuyện với nhau nên không chú ý hành động của hai người.

Dương Túc Quan chậm rãi hỏi:

- Vậy còn da dê? Còn muốn cướp nữa sao!

Hồ Mị Nhi thản nhiên cười nói:

- Đương nhiên là muốn nhưng giờ là lúc nguy hiểm. Đám thổ phỉ này võ công thần kỳ, xem bộ dáng bọn hắn tám phần sẽ giết ta, hiện giữ tánh mạng quan trọng hơn.

Hồ Mị Nhi tâm ngoan thủ lạt, khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ giảo hoạt dưới ánh trăng. Có điều Dương Túc Quan không có lựa chọn nào khác, nhẹ nhàng gật đầu nói:

- Được rồi! Ta còn một thêm vị bằng hữu trúng độc. Nếu giao thêm giải dược, ta sẽ giúp cô thoát hiểm.

Hồ Mị Nhi cười hì hì, nói :

- Xem ra ngươi đối với ta không tệ, ta liền theo ngươi.

Nói xong hôn lên mặt Dương Túc Quan. Chàng hừ một tiếng, muốn đẩy ra nhưng lại vô lực, đành mặc cho đối phương khinh bạc.

Hồ Mị Nhi đang chìm trong tình sắc, chợt nghe Lục gia nói:

- Canh ba sắp tới. Đã tới giờ trừ hại vì dân! Không nên chậm trễ nữa.

Hồ Mị Nhi nghe vậy kinh hãi, cùng Dương Túc Quan nhìn nhau. Giải Thao vung tay, mấy ngàn kỵ binh chậm rãi áp sát mọi người.

An Đạo Kinh biến sắc thầm nghĩ:

- Thật sự xui xẻo! Vừa rồi nếu không gia hại Hách Chấn Tương, hai người bọn ta hợp lực nhất định thoát khỏi trùng vây. Xem ra mọi sự đã kết thúc.

Hắn quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy đám người Cẩm Y Vệ đều ngồi dưới đất, sợ hãi đến không ngừng phát run.

Dương Túc Quan liệu rằng tình thế không ổn, dù chàng không thuộc Cẩm Y Vệ nhưng cũng là mệnh quan triều đình. Đám thổ phỉ cường đạo ghét quan sai như thù, sát hại quan gia giống như cơm bữa. Nếu bị bọn hắn bắt lên núi, dù giữ được tánh mạng thì cũng khi nhục đến thể diện sư môn, chàng vội vận chuyển thần công thúc đẩy dược lực.

An Đạo Kinh vội vàng lên tiếng:

- Chư vị đại ca, cuộc trao đổi giữa chúng ta còn chưa xong. Ta còn một đại bí mật muốn phụng cáo.

Giải Thao rút đao ở lưng, bộ dạng không kiên nhẫn:

- Có chuyện mau nói, có rắm liền phóng. Loại cẩu quan như ngươi, ta nhìn thật ngứa mắt.

An Đạo Kinh hoảng hốt:

- Dạ, vâng, tiểu nhân nói liền đây.

Hắn ho khan một tiếng, thầm nghĩ:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!