Chương 28: Giang Đông Phàm Ảnh

Mắt thấy Hách Chấn Tương sắp bỏ mạng, bỗng một mũi tên bắn tới cắm vào cây cột trong đình. Lực đạo hùng hồn còn khiến bụi bặm trên nóc đình lả tả rơi xuống.

Hồ Mị Nhi lắp bắp kinh hãi:

- Là người nào đó?

Chỉ nghe một tiếng thở dài thê lương truyền tới:

- Ngày sau như thỏa lòng non nước, Mới biết Hoàng Sào cũng trượng phu (1)!

Mọi người nghe vậy hoảng sợ, vội ngẩng đầu nhìn lại. Dưới ánh trăng, chỉ thấy một người đứng ở trên ngọn cây. Người này đeo một cây cung thép lớn sau lưng, đang khoanh tay ôm ngực cùng vẻ mặt ngạo nghễ nhìn chúng sinh dưới tàng cây. Những vì sao treo cao đầy trời phía sau, người này chẳng khác gì thiên tướng hạ phàm.

Hồ Mị Nhi mắng:

- Ngươi không phải là Vi Tử Tráng Võ Đang Sơn sao? Giả thần giả quỷ làm gì? Mau cút xuống cho ta!

Người nọ không đáp mà giương cung cài tên, vút một tiếng bắn tới Hồ Mị Nhi. Hồ Mị Nhi cười lạnh một tiếng, xoay người né tránh nhưng ai ngờ mũi tên lượn một vòng trên không trung đuổi theo khiến thị hoa dung thất sắc. Bình sinh Hồ Mị Nhi chưa bao giờ thấy qua tiễn pháp lợi hại cỡ này, đành lăn một vòng dưới đất, tuy tránh thoát nhưng bộ dáng vô cùng chật vật.

An Đạo Kinh thấy tiễn pháp vậy tà môn như vậy thì chấn động, quát:

- Người tới là ai? Sao không báo tính danh?

Người nọ cười lạnh nói:

- Cẩu quan vô sỉ thấp hèn, sao xứng hỏi tên ta?

An Đạo Kinh dựng thẳng người khiêu chiến:

- Nếu các hạ không dám báo tính danh thì về đi! An Đạo Kinh ta không giết hạng vô danh!

Người nọ cất cao giọng:

- Được rồi! Ngươi muốn nghe thì đừng hối hận! Gia gia của ngươi chính là mãnh tướng Thái Hồ Song Long Trại Giang Đông, Hỏa Nhãn Toan Nghê Giải Thao!

Mọi người nghe Giang Đông Thái Hồ Song Long Trại thì kinh ngạc liếc nhau. Đám thổ phỉ Giang Nam chạy đến tây bắc làm gì? Dương Túc Quan trúng độc, tuy vô lực nhưng cũng gắng mở mắt xem biến cố trước mặt.

Hồ Mị Nhi bò người lên, cười lạnh nói:

- Cái gì mà Giang Đông Thái Hồ Song Long trại. Thật sự là hoang đường, nơi này chính là Tây bắc! Nếu ngươi muốn ăn xin, ngoan ngoãn ngồi lê ở quê hương, đến đây làm gì?

Người nọ nghe thì không hề tức giận, chỉ nhẹ nhàng buông người từ ngọn cây hạ xuống đất. Mọi người thấy lúc hắn rơi xuống không hề có bụi bặm nổi lên, khinh công bất phàm như vậy đều thầm hoan hô.

An Đạo Kinh cùng Hồ Mị Nhi sợ đối phương ra tay đả thương người, thầm vận toàn lực đề phòng, không dám thở mạnh.

Chợt người nọ xoay thân về phương xa, giọng cao quát:

- Giang Đông Lục gia đến!

Chỉ thấy gò núi xa xa sáng ngời lên, rất nhiều cây đuốc giơ cao như có thiên quân vạn mã mai phục ở đó. Đám người biến sắc, thối lui từng bước. Liền vào lúc này, tiếng kèn lệnh vang dội trên đồi. Tiếng vó ngựa bạo phát động trời, giống như một con rồng lửa điên cuồng bay tới nơi đây.

An Đạo Kinh thấy uy thế cỡ này thì biến sắc, vội nói với Hồ Mị Nhi:

- Mau thu lấy vật rồi rời đi, đừng kéo dài thời gian nữa.

Hồ Mị Nhi vừa xoay người, đã thấy Giải Thao giơ cung lớn trên tay lạnh lùng thốt:

- Đầu lĩnh của chúng ta còn chưa tới, tất cả đều ngoan ngoãn cho ta!

Hồ Mị Nhi đã lĩnh giáo qua tiễn pháp lợi hại của hắn, sợ bị bắn lén phía sau nên không dám dời cước bộ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!