Mấy ngày sau, mọi người liền chia ra hành sự ở vùng Tây Lương. Dương Túc Quan cùng Ngũ Định Viễn đi tìm những cột mốc biên giới năm đó, nhất nhất thẩm tra đối chiếu với đường vẽ trên da dê. Chỉ là Dã Tiên sớm đã diệt vong, đa số cột mốc biên giới đã bị mai một nên rất khó so sánh. Thứ hai là vị trí hồng tuyến có phần quái dị, chiếu theo quan sát thực địa, tuy có xâm nhập sơn lĩnh lãnh thổ quốc nội Trung Hoa nhưng vùng đất này không đủ hiểm trở, Khả Hãn Dã Tiên có được nó cũng không thể đóng binh trấn thủ, thực không hợp với lẽ thường. Lại thấy mấy chỗ hồng tuyến so với cột mốc biên giới thì còn muốn lấn sang về phía Tây, càng không hợp với sự tình bán nước.
Hai người điều tra mấy ngày, đều cảm khó hiểu. Ngũ Định Viễn lắc đầu nói:
- Chiếu theo tấu chương của Lương đại nhân, Giang Sung đã cắt đất ngàn dặm nhưng hồng tuyến này thật sự rất quái dị, chỗ thụt vào chỗ lùi ra. Thật sự rất khó kết luận, phải làm sao bây giờ?
Dương Túc Quan thở dài:
- Bất kể như thế nào, trước tiên cần tìm người thông dịch văn tự trên da dê một lần, sau đó mới có kết luận cuối cùng.
Bên này Dương Túc Quan, Ngũ Định Viễn không có tiến triển, bên kia Vi Tử Tráng đã hỏi thăm ra tin tức thủ hạ cũ của Dã Tiên. Mọi người trở lại trong phủ thương nghị. Vi Tử Tráng nói :
- Theo một lão nhân trong thành nói, hơn mười năm trước có một nhóm người chịu giáo hóa quy phục triều đình ta, hiện đang tụ cư trong một trấn nhỏ cách đây ba mươi dặm. Những người này chăn dê duy sinh, giữ lấy phong tục người Hồ. Nói không chừng đó là di dân của Dã Tiên, ngày mai chúng ta đến xem một lần!
Đám người Dương Túc Quan nghe vậy mừng rỡ. Sáng hôm sau Vi Tử Tráng dẫn mọi người đồng loạt tới trấn nhỏ. Linh Chân ở trong phòng đã nhiều ngày, nghe được ra ngoài thì mừng đến nhảy lên tận trời. Mọi người thấy bộ dáng của lão đều cười ha hả.
Giờ ngọ đã đến thị trấn nọ, Vi Tử Tráng hỏi đường thì biết người Hồi nơi đây đều tụ cư ở phía Tây trấn này. Mọi người đi một lát thì thấy bên đường dựng vô số lều trại, cư dân ăn mặc rất khác người Hán. Dương Túc Quan biết tiếng Hồ, liền lấy ra da dê hỏi cư dân địa phương, hỏi liên tiếp mấy người Hồ nhưng cả đám một bộ mờ mịt, không một ai đọc hiểu được văn tự ở trên.
Đang ưu sầu thì một hán tử đi tới, hắn nhìn một hồi rồi dùng Hán ngữ nói:
- Các vị huynh đài đến từ Trung nguyên?
Mọi người nghe được tiếng Hán thì trở nên vui vẻ. Vi Tử Tráng lại tỏ ra cảnh giác, thấy người này ăn mặc như tiểu thương, bộ dạng phong trần giang hồ liền nghi ngờ là gian tế do Giang Sung phái tới, lập tức nheo mắt hỏi:
- Huynh đài có gì chỉ giáo?
Khi lên tiếng thì thầm ngưng công lực, thần thái lộ vẻ địch ý.
Hán tử kia thấy vẻ của hắn lo lắng liền cười nói:
- Vị đại gia này đừng đa nghi. Ta cũng là người Hán, tổ tiên tới đây rồi ngụ cư lại. Hiếm dịp thấy đồng bào tới thì quan tâm, thật không còn dụng ý khác.
Dương Túc Quan đi ra phía trước, mỉm cười nói:
- Vị đại ca này có hảo tâm như vậy, tại hạ xin đa tạ. Không biết đại ca có biết trưởng lão nơi đây, có thể tiến cử cho chúng ta một phen?
Người nọ ha hả cười nói:
- Các người muốn tìm trưởng lão sao? Gặp được ta thật là đúng người.
Hắn thấy mọi người đầy mặt hoài nghi thì giải thích:
- Không phải ta khoe khoang. Gia phụ hiện qua tuổi tám mươi, đã qua từng theo tiên hoàng đại chiến tại Hồ Lô Cốc. Nói về người thông hiểu điển cố, trong phạm vi trăm dặm quanh đây, chỉ sợ không có ai hiểu biết bằng người.
Dương Túc Quan nghe ba chữ "Hồ Lô Cốc" lập tức rùng mình, nghĩ đến sự tình ngự giá thân chinh mà Liễu Ngang Thiên từng nói qua. Chàng cùng Ngũ Định Viễn nhìn nhau, liền nói:
- Xin nhờ đại ca dẫn đường cho chúng ta bái kiến lệnh tôn, ở đây có chút lòng thành kính.
Nói rồi vái chào thật sâu, lấy ra ngân phiếu trăm lượng nhét vào tay người nọ, nói:
- Sắp là ngày tết, chúng ta vội vàng đến bái phỏng nên không kịp chuẩn bị, xin đại ca xin vui lòng nhận cho.
Hán tử kia cười to, lắc đầu rồi đem ngân phiếu trả lại, nói:
- Gia phụ thích nhất là kể lại sự tích anh dũng thời còn trẻ, các người chịu tới nghe thì người cao hứng còn không kịp, sao còn thu bạc của các người nữa!
Mọi người thấy hắn khí phách hào hùng sảng khoái, rất có phong thái của hào kiệt biên cương thì càng thêm kính trọng.
Hán tử kia liền dẫn mọi người vào trong thôn. Kiến trúc của bộ lạc này thật sơ sài, đều là lều trại bằng vải thô, nghĩ đến một cuộc sống cực khổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!