Mọi người lo liệu chôn cất Trương Chi Việt. Chỉ trong một ngày, Cao Định thấy giang hồ chém giết không ngừng thì sợ tới phát run, không biết nên nói cái gì cho phải. Mọi người bận rộn đến đêm, liền ăn ngủ nghỉ tạm ở khe núi. Chỉ là tâm tình ai ai cũng lo lắng, lại nghe hai thiếu nữ khóc nỉ non thì không thể an giấc.
Sáng hôm sau, Ngũ Định Viễn liền thương nghị cùng mọi người, nói:
- Hai tiểu cô nương nọ rất đáng thương, trên đường không còn ai chiếu cố. Chi bằng chúng ta dẫn theo các nàng cùng đi Tây Lương, khi về sẽ dẫn họ về Cửu Hoa Sơn, như thế được chăng?
Vi Tử Tráng cũng có ý này, nói:
- Ngũ huynh nói rất đúng. Chúng ta đều là người trong võ lâm, há có thể không chiếu cố lẫn nhau?
Dương Túc Quan tính toán một trận. Lúc này gian đồ đã hiện thân, hành trình sẽ nguy hiểm hơn rất nhiều, lập tức lắc đầu nói:
- Không được. Trước mắt không biết Giang Sung còn mai phục bao nhiêu lộ nhân mã, chúng ta tự lo còn chưa xong, sao có thể đảm bảo ấy tiểu cô nương nọ bình an?
Vi Tử Tráng nhướng mày. Lúc trước Dương Túc Quan vì giao tình trên quan trường liền nhận lời hộ tống Cao Định về quê. Hiện lại để hai tiểu cô nương bơ vơ như vậy, như thế thật không sảng khoái. Hắn cười hắc một tiếng, vỗ ngực nói:
- Dương đại nhân cứ yên tâm, trên đường nếu có gì bất trắc. Ta dù có bỏ mạng này cũng sẽ bảo vệ cho hai nha đầu bình an.
Ngũ Định Viễn cũng nói:
- Dương lang trung không cần quá lo lắng. Nơi này cách Tung Sơn Thiếu Lâm Tự chỉ mười ngày lộ trình, nếu trên đường có chuyện không may, chúng ta đã ở gần viện binh, có gì mà phải sợ.
Dương Túc Quan nghe hai người khăng khăng theo ý này thì không tiện phản đối nữa, đành nói:
- Nếu hai vị có ý như vậy, chúng ta liền lên đường thôi!
Hai thiếu nữ nghe nói mọi người muốn rời đi thì chỉ ngồi trước mộ phần sư thúc khóc rống.
Mấy người vừa dụ dỗ vừa gạt nói:
- Nếu hai ngươi không trở về núi. Sư phụ các ngươi nhất định sẽ lo lắng, đến lúc đó há lại không làm hắn thương tâm?
Ôn tồn khuyên bảo một hồi, khó khăn lắm các nàng mới chịu rời đi.
Một đường đi Tung Sơn, hai thiếu nữ cứ mãi thương tâm, không ngừng khóc trên đường. Vi Tử Tráng cùng Ngũ Định Viễn thay nhau khuyên giải, mỗi ngày đều trêu đùa an ủi để các nàng có thể vui vẻ hơn. Dương Túc Quan thì lòng đầy lo lắng, sợ gặp phục kích. Cũng may trên đường bình an không có gì bất ổn.
Mấy ngày sau tới một thị trấn, Dương Túc Quan thấy mang theo hai thiếu nữ, Trương Chi Việt lại đã chết, thật sự không rảnh lo cho Cao Định. Chàng liền lấy ra Binh bộ lệnh bài, lệnh cho quan địa phương phái người hộ tống lão hồi hương.
Ngày hôm đó, cuối cùng đã tới dưới chân Tung Sơn. Mọi người nhẹ nhàng thở ra. Dương Túc Quan nói:
- Cuối cùng đã tới chân núi Thiếu Thất, mọi người không cần trốn trốn tránh tránh nữa, có thể an tâm nghỉ một phen.
Lập tức dẫn mọi người lên núi.
Ngũ Định Viễn đi được vài bước. Thấy Vi Tử Tráng cùng Quyên Nhi Diễm Đình đều dừng chân tại chỗ thì ngạc nhiên hỏi:
- Ba người sao không đi?
Vi Tử Tráng khó xử cười cười, lắc đầu nói:
- Không cần. Chúng ta còn có một số việc muốn làm, ngài theo Dương lang trung đi!
Nói xong liền mang hai người Diễm Đình, Quyên Nhi đi tới trấn nhỏ dưới chân núi.
Ngũ Định Viễn cảm thấy kỳ lạ, vội hỏi Dương Túc Quan:
- Có chuyện gì thế? Sao Vi hộ vệ không cùng lên núi?
Dương Túc Quan không hề ngạc nhiên, chỉ thản nhiên nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!