Sáng hôm sau, đám người Cửu Hoa Sơn liền muốn tiếp tục lộ trình. Cao Định vội kéo Dương Túc Quan lại nói:
- Dương hiền điệt, hiền điệt nên đi cùng ta, hôm qua chúng ta đã nói rồi!
Dương Túc Quan cười nói:
- Xin Cao thế bá cứ yên tâm, tiểu điệt nói lời sẽ giữ được lời.
Vi Tử Tráng đi lên vài bước, bụm miệng thấp giọng nói với chàng:
- Chúng ta thân mang sự tình trọng đại. Đi cùng những người này, chỉ sợ nhiều người nhiều chuyện làm hỏng đại sự.
Dương Túc Quan lắc đầu nói:
- Trên quan trường chú trọng chính là hai chữ nhân tình. Ta đã hứa với người thì không thể nuốt lời, xin Vi hộ vệ cảm thông cho, trên đường chúng ta sẽ cẩn thận đề phòng hơn nữa.
Vi Tử Tráng chỉ là hộ vệ của Liễu Ngang Thiên, sao có thể ra lệnh cho cùng quan chức triều đình. Hắn khuyên Dương Túc Quan không được thì chỉ hắng giọng, thản nhiên nói:
- Dương đại nhân yên tâm. Ta sẽ chú ý thêm, chúng ta cùng đi vậy!
Mọi người gấp gáp mà đi, muốn băng qua Hoàng Thổ Cương trước buổi tối. Trương Chi Việt không ngừng thúc giục đám phu khuân vác:
- Các ngươi nhanh lên! Đi qua Hoàng Thổ Cương sẽ được nghỉ!
Ngũ Định Viễn thấy bộ dáng của hắn đầy khẩn trương, liền hỏi:
- Rốt cuộc trên Hoàng Thổ Cương có gì cổ quái? Phải chăng nơi đó có đạo tặc chặn đường?
Trương Chi Việt gật đầu nói:
- Ngũ đại gia đoán không sai, trên Hoàng Thổ Cương tụ tập số lượng thổ phỉ đông tới mấy trăm, thường xuyên xuống núi đánh cướp. Người bình thường đi đường đều phải cất dấu vàng bạc, kết bạn mà qua. Chúng ta mang theo nhiều gia sản, càng phải cẩn thận đề phòng.
Nói rồi lại quay sang quát đám gia đinh:
- Nhanh lên! Nhanh lên. Trời càng tối thì nơi này càng nhiều tặc tử mai phục, cước bộ cần phải nhanh hơn!
Đám phu khuân vác một đường gánh gồng mệt mỏi, không lâu tới một con dốc cao thì như đã hết sức, bất giác cả đám liền dừng lại thở dốc. Trương Chi Việt cầm roi đi ra phía trước, dùng sức vụt rồi quát:
- Còn không mau đứng dậy!
Một gã khuân vác đau quá mắng:
- Con bà nó chứ! Lão tử mặc kệ nhà ngươi!
Nói rồi nằm xoài người ra dưới đất. Trương Chi Việt giận dữ, liên tục quật roi trên thân người nọ. Người nọ lại không thèm quan tâm, coi như bản thân mình đã chết.
Diễm Đình thấy đám phu khuân vác rất đáng thương, bất giác chen lời:
- Sư thúc! Con dốc này cao chót vót như vậy, đồ vật hành lý lại nặng. Những người này rất đáng thương, người để bọn họ nghỉ ngơi một chút đi!
Trương Chi Việt cả giận nói:
- Tại sao ngươi nói giúp người ngoài! Những người này không biết điều, nếu để đạo tặc thừa dịp làm bậy, chẳng phải chúng ta sẽ không xong?
Diễm Đình bị hắn quở trách một trận thì xấu hổ cúi mặt, thấp giọng nói:
- Con chỉ thấy đám người bọn họ đáng thương, không phải cố ý làm khó sư thúc.
Ngũ Định Viễn thấy nàng điềm đạm đáng yêu, chen lời:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!