Chương 20: Hỏa Tham Nhất Đao

Từ sau thọ yến Cố gia, dường như Lư Vân đã thay đổi hẳn. Cả ngày đều la cà trong tửu quán thị phường. Giáo trường thì không tới, ngay cả tiền lương tháng đều hóa thành rượu vào trong bụng. Ngũ Định Viễn thấy thế tất nhiên là phẫn giận. Chỉ là hắn bị công vụ quấn thân khó có thể sít sao trông nom. Có khi nhịn không được trách cứ vài câu, thấy Lư Vân không thay đổi thì không biết phải khuyên bảo thế nào.

Một hôm, như thường lệ Lư Vân uống đến say khướt, đầy người mùi rượu trở lại Phủ Chế sứ. Lúc này sắc trời đã tối, Lư Vân không muốn nghỉ ngơi, một mình cầm theo bình rượu ngồi trong viện, suy nghĩ đến xuất thần.

Đang khi tỉnh tỉnh mê mê, chợt nghe trong thư phòng có người nói chuyện. Là âm thanh quản gia, chỉ nghe hắn nói:

- Vị Lư công tử nọ hành sự thật lỗ mãng. Mỗi ngày không đi làm việc thì thôi, nhận được tiền lương Mã cung thủ thì cả ngày uống rượu vui đùa. Nhìn bộ dáng của hắn như người đọc sách, thật không biết là đọc sách ở nơi nào.

Trong thư phòng còn một người khác. Âm thanh như của gã quản sự, nghe nói:

- Dường như Lư công tử là ân nhân cứu mạng của lão gia chúng ta, lão gia dung túng cho hắn như vậy cũng là muốn báo đáp ân tình.

Lư Vân nghe bọn họ nói đến bản thân mình. Vô tình từng câu đối đáp đều lọt vào trong tai.

Quản gia hừ một tiếng, nói:

- Đầu năm nay làm người tốt thật khó khăn! Nghe nói lão gia hao phí tâm lực thật lớn, muốn đưa tiểu tử này vào trong phủ Liễu tướng quân làm quan. Nào biết tiểu tử này dốt đặc cán mai, không ngờ lại dám dùng lời ngông cuồng sai trái trong phủ tướng quân. Hại lão gia bị người trách cứ một trận, ngươi nói có nên giận hay không?

Quản sự lấy làm kinh hãi, nói:

- Ta có nói chuyện vài lần cùng Lư công tử. Người này quả thật có chút kiến thức, sao chẳng hiểu thế sự mà dẫn đến tai vạ như thế!

Quản gia hừ một tiếng, cười lạnh nói:

- Hắn có kiến thức? Ta cho ngươi biết, tiểu tử này vốn là kẻ bán mì tại Ngõ Vương phủ! con mắt ngươi để đi đâu rồi!

Hắn ngừng một chút, lại nói:

- Ngươi cũng biết, ngày đó tại quý phủ Liễu Hầu gia, chính là Ngũ đại nhân chúng ta quỳ xuống dập đầu cầu tình với quân lão gia nọ a! Nếu không với những lời lẽ của tiểu tử họ Lư kia, quân lão gia nọ còn để hắn sống tự tại đến lúc này sao?

Lư Vân nghe đến đây, toàn thân như bị giội một chậu nước lạnh. Cơn say tỉnh tới bảy tám phần, thầm nghĩ:

"Thì ra ngày đó còn có chuyện này! Không ngờ Ngũ huynh vì bảo hộ cho ta mà đã dập đầu quỳ xuống xin những lão quan quân kia, ta thật sự xin lỗi hắn."

Hắn lại nghĩ:

"Ngày sau ta sao có thể lưu lại thêm ở chỗ này? Ngũ huynh tận tình tận nghĩa đối đãi ta, ta cần gì phải gây thêm phiền toái cho hắn, để hắn phiền lòng bởi những việc nhỏ như kiến thế này?"

Lư Vân đứng ở trong viện xốc lại y phục,. Trong tâm sinh ra một cỗ ngạo khí, thầm nghĩ:

"Không ở lại nơi này nhưng thiếu gì chỗ sống, dù không thể ở kinh thành thì có sao? Ta liền trở về bán mì thì thế nào?"

Hắn tiện tay quăng bình rượu rồi sải bước ra cửa lớn. Lúc này Lư Vân có cảm giác nguội lạnh với thế sự, nhân sinh thăng thăng trầm trầm. Hơn mười năm nuôi chí lớn với hắn đã thành mây khói, liền chậm rãi rời phủ Chế sứ.

Ngũ Định Viễn còn chưa trở về. Lư Vân tự biết lần này sẽ đi thẳng nên không lưu lại thư từ gì. Chỉ là bình thủy tương phùng mà gặp chuyện bất bình. Bằng hữu tri giao như vậy cũng đáng giá, cần gì phải phiền nhiễu thêm cho người ta? Cứ như vậy mà đi thôi!

Lư Vân mang tâm sự một mình lang bạt trên đường, bất tri bất giác lại đi qua trước cửa Cố gia. Trong lòng hắn cả kinh, thầm nghĩ:

"Ta đã ra thế này mà còn không quên được Cố tiểu thư sao? Hẳn là ta nhớ nàng, sợ sẽ không còn được gặp lại nàng? Ta... Ta rốt cuộc làm sao vậy?"

Lư Vân nhìn cửa lớn Cố gia, Cố Thiến Hề đang ở bên trong cánh cửa đó. Trong lòng hắn có vạn âm thanh gào thét thúc dục bản thân mau đi gặp nàng, cho dù chỉ một lần cũng được. Với võ công của hắn lúc này, nếu leo tường mà vào thì thật dễ như trở bàn tay. Chỉ là muốn động cước bộ nhưng hai chân lại như đang cắm sâu vào trong đất, không thể cất bước nổi.

"Nàng... Nàng còn nhớ đến ta chăng? Năm đó ta chỉ là một tiểu tử thấp kém, cũng không phải thân nhân của nàng... Trong kinh này, bất kỳ quý công tử nào mà không hơn ta gấp trăm lần, ta cần gì phải tự tìm phiền não? Coi như nàng còn nhớ ta, hiện nay ta có thể sao? Một đào phạm khốn cùng, chỉ khiến nàng thêm thương tâm mà thôi."

Trong lòng Lư Vân đau xót, thở dài rồi chậm rãi tránh đi. Hắn thấy phố bên cạnh có một quán rượu nhỏ, bên trong lạnh tanh trống trải hợp với tâm trạng lúc này. Lư Vân ngồi xuống gọi một bầu rượu, độc ẩm khi cõi lòng đầy tâm sự.

Hắn lấy tay vuốt trán nhìn ra phố, chỉ thấy những tòa nhà của Cố gia lờ mờ trong bóng đêm xa xa. Rượu đắng rót vào yết hầu, nhất thời thương hại thân thế thì thở dài thật sâu.

Bỗng cạch một tiếng, một thanh đao nặng nề đặt xuống bàn, Lư Vân cả kinh ngẩng đầu. Chỉ thấy một đại hán đang vòng hai tay trước ngực, ánh mắt như điện đang nhìn hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!