Chương 2: Huyết Án Diệt Môn

Chợp mắt chưa được một canh giờ thì có vài tên quan sai xông vào la to:

- Ngũ gia! Ngũ gia! Có chuyện lớn rồi!

Ngũ Định Viễn đang mơ màng thì bị đám thuộc hạ làm giật mình, cả giận quát lên:

- Có chuyện lớn gì! Cửa phòng cũng không biết đường mà gõ, hôm nay còn án gì mà lớn nữa.

Đám quan sai bị hắn quở mắng sợ hãi im thin thít, một lát sau Ngũ Định Viễn bớt giận liền hỏi:

- Rốt cuộc là có chuyện gì mà các ngươi cuống cuồng lên thế? Tiểu Kim, ngươi nhanh mồm nhanh miệng nói đi!

Tiểu Kim nói:

- Sáng nay các huynh đệ dậy từ rất sớm, ra đường nghe ngóng án tình mong giúp được chút ít gì cho Ngũ gia, để lão nhân gia có vài ngày thanh thản. Đây cũng là tấm lòng của chúng huynh đệ…

Tiểu Kim lải nhải một hồi, Ngũ Định Viễn bực mình hét lên:

- Bớt nói nhảm cho ta! Rốt cuộc là chuyện gì !

Tiểu Kim cười nói:

- Dạ, dạ, là thuộc hạ lắm lời khiến Ngũ gia bực bội. Chúng thuộc hạ không quản đêm hôm, nhọc nhằn thức dậy từ sáng sớm bởi nghĩ lưới trời tuy thưa mà khó lọt, không chừng may mắn lại gặp được quân cường đạo giết người.

Hắn còn muốn lảm nhảm nữa nhưng thấy sắc mặt Ngũ Định Viễn trầm xuống, vội sửa lời:

- Ai ngờ chúng tôi đang đi đột nhiên thấy Mã lão đầu chuyên gõ mõ cầm canh hấp tấp chạy tới, mặt mũi lão tái nhợt, thở không ra hơi nói: "Các sai gia! Lớn chuyện rồi! Cực kì kinh khủng!"

- Trước giờ Mã lão đầu kia ai cũng biết là kẻ nhát gan, lão Trần liền cười nói "Khuê nữ của Mã lão đầu lại bỏ trốn cùng kẻ nào chăng? Xem ngươi bị dọa thành cái gì rồi".

Ngũ Định Viễn nghe một hồi liền cả giận nói:

- Lão Trần đáng chết này! Xưa nay ta dặn các ngươi phải biết khách khí với lão bá tánh, các ngươi lại coi như gió thoảng qua tai? Lão Trần đâu? Gọi hắn tới gặp ta!

Đám quan sai thấy tâm tình của quan lớn rất xấu liền ngậm miệng lại. Tiểu Kim sợ hãi nói:

- Lão… Lão Trần đang phá án ở ngoài còn chưa về.

Ngũ Định Viễn vung tay lên, mất kiên nhẫn nói:

- Được rồi! Được rồi! Sau đó thì thế nào.

Tiểu Kim nói:

- Mã lão đầu bị chúng ta trêu chọc nhưng không hề tức giận nói "Khuê nữ nhà ta không có việc gì, các đại gia đừng giễu cợt, các người nhanh tới chỗ lão thợ rèn Đồng Tam đi, không thì muộn mất!"

- Nhìn bộ dáng hổn hển của Mã lão đầu thì biết chuyện này không phải đùa bỡn, chúng thuộc hạ vội vã đến tiệm rèn xem xét một phen! Thực sự vô cùng khủng khiếp, Đồng Tam kia…Đồng Tam.

Ngũ Định Viễn trầm giọng:

- Đừng lề mề, nói nhanh đi.

Tiểu Kim nói:

- Dạ, dạ. Chúng thuộc hạ đến tiệm sát thì thấy đầu Đồng Tam treo trước cửa nhưng xác thì không thấy đâu. Lại thêm vụ án xảy ra hai ngày trước làm chúng ta đều sợ hãi đến ngây dại nên nhanh chóng quay về hồi báo

Ngũ Định Viễn đứng dậy quát:

- Mau chuẩn bị ngựa!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!