Chương 19: Tư Lang Trung Phong Lưu

Nắng chiều cuối thu chiếu xuống, trên đường đá kinh thành truyền ra tiếng vó ngựa xen lẫn trong tiếng chiêng trống. Đám quan sai lớn tiếng hô:

- Kẻ nhàn rỗi tránh ra, yên lặng nhường đường.

Một gã hán tử mặc áo xám ngồi trên ngựa, theo sau là một đám quan sai, tai nghe chúng nhân lớn tiếng tung hô thì lười biếng ngáp một cái.

Gã áo xám này có thân hình hơi mập, gương mặt tròn trịa lộ vẻ dày dạn kinh nghiệm. Bộ dáng như không để ý trên đường, nhưng nếu cẩn thận nhìn ánh mắt của hắn thì sẽ giật mình. Đôi mắt nhỏ như chim ưng không ngừng đảo khắp chung quanh, có thể nói rất lợi hại.

Chợt nghe phía sau có người ho nhẹ một tiếng. Gã áo xám kia hai mắt sáng ngời vội quay đầu nhìn, là một một lão nhân thân mặc trang phục quân binh, vẻ mặt tràn đầy chính khí đang cúi đầu ho khan. Gã áo xám kia vội hỏi:

- Hầu gia sao lại ho thế? Đêm qua bị nhiễm phong hàn sao?

Lão nhân kia ngẩng đầu khoát khoát tay, ý bảo hắn không cần lo lắng. Tiếng vó ngựa lại lộc cộc vang lên, một thớt ngựa trong hàng chợt quay lại. Ngồi trên không phải binh lính mà là một công tử tuổi trẻ. Chỉ thấy chàng giục ngựa tới, hỏi:

- Làm sao vậy, Hầu gia có chuyện gì sao?

Dưới ánh dương, vị công tử tuổi trẻ này ngồi trên tuấn mã, lưng đeo trường kiếm, khuôn mặt trái xoan trắng như ngọc, vô cùng tuấn mỹ, quả thực không khác gì Phan An (1) tái thế. Gã áo xám khoát tay cười nói:

- Chỉ là viêm họng, không có việc gì.

Công tử trẻ tuổi khẽ gật đầu, không nói thêm mà giật dây cương thúc ngựa chạy lên phía trước.

Gã áo xám nhìn bóng lưng hắn, thầm nghĩ:

- Dương lang trung vẫn là như thế, mọi việc luôn luôn cẩn thận, ngay cả ho một tiếng cũng không được. Hắc hắc, có hắn trông coi chỗ này, ta sẽ nhàn nhã hơn rất nhiều!

Nghĩ đến đây khóe miệng liền mỉm cười. Hắn biết vị công tử này đến nay đã có bảy tám năm. Ngày thường công tử này thanh tao nho nhã hệt một người đọc sách. Kỳ thật một khi phát uy là lúc hai hàng lông mày cao cao vểnh lên. Hắc hắc, khi đó đối phương quả thật không phải thiện nam tín nữ gì.

Đang nghĩ thì một gã quan quân thấp giọng nói:

- Vi hộ vệ, tiểu cô nương kia đang làm gì đó? Sao cản đường chúng ta, chẳng lẽ muốn cáo trạng ai sao?

Hán tử áo xám chăm chú nhìn lại, thấy một thiếu nữ chạy ra đường, khuôn mặt đỏ bừng không biết muốn làm gì. Quan quân kia hừ một tiếng, đang muốn tiến lên thì gã áo xám liền vung tay, cười nói:

- Không có gì đáng ngại, ngươi đừng đi qua.

Quan quân kia bị cản thì ngẩn ngơ tại chỗ, cau mày nói:

- Hừ, thật sự không có gì sao?

Gã áo xám cười hì hì, khoát khoát tay bảo hắn lẳng lặng đứng quan sát.

Chúng quan sai không biết tiểu cô nương kia muốn làm gì nên đều dừng ngựa. Thiếu nữ kia đỏ bừng khuôn mặt, nhẹ nhàng bước phía công tử trẻ tuổi.

Thấy nàng lấy từ trong lòng ra một phong thư đưa tới, quan quân nọ ồ lên một tiếng, quay sang hỏi hán tử áo xám kia:

- Một phong thơ? Có việc gì vậy? Muốn vạch trần tội ác của ai sao?

Gã áo xám chưa trả lời, vị công tử trẻ tuổi đã cúi người tiếp lấy phong thư, nhìn nàng thì khẽ cười một tiếng. Thiếu nữ thấy khuôn mặt tuấn tú của chàng thì gương mặt thoáng chốc lại đỏ bừng, nhanh chóng quay người chạy vội đi.

Gã quan quân kia liền ngây dại ra. Xem thần sắc cử chỉ của thiếu nữ nọ đã đoán được bảy tám phần, gắt mắng một tiếng:

- Thì ra là việc này, ta còn tưởng có người cản đường cáo trạng!

Gã áo xám giơ roi cười to, hướng sang công tử kia nói:

- Dương lang trung a, ngươi mau mau thành thân là được rồi, đừng để các cô nương trong kinh phải mất hồn mất vía phát sầu vì ngươi nữa!

Công tử kia quay đầu lại, mỉm cười nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!