Chương 18: Huyết Chiến Nơi Tử Cấm Thành

Lại nói khi hai người rơi xuống vực. Lư Vân đã sớm quan sát địa hình nên nguy mà không loạn. Hắn thấy một đoạn dây leo ló ra liền thò tay với được, có điều hai người rơi xuống quá mạnh, trong sát na dây leo liền bị đứt đi khiến thân thể hai người lại rơi xuống.

Hai người rơi xuống không ngừng. Ngũ Định Viễn thấy trên vách núi có một chỗ lồi ra có thể bám trụ được.

Máu đang chảy nơi ngực nhưng khí lực còn chưa tiêu tán, hắn liền ném Phi Thiên Ngân Thoa tới chỗ lồi kia. Thoáng chốc ngân thoa quấn quanh, nhờ vào đó thân hình hai người dừng lại.

Lúc này cơn đau thấu ngực truyền tới khiến Ngũ Định Viễn chống đỡ không nổi, ngón tay buông lỏng. Lư Vân thấy vậy liền thò tay ra, dùng sức nắm chặt sợi dây của ngân thoa. Hai người quát to một tiếng, đồng thời giữ chặt sợi dây mới có thể bảo toàn tánh mạng.

Hai người thở dốc một hồi, bám vào vách núi tranh thủ nghỉ ngơi.

Lư Vân nhìn quanh khắp vách cốc, thấy phía dưới có một sơn động, liền nói:

- Chúng ta mau leo xuống chỗ ấy, có thể trốn được một lát.

Hai người chậm rãi bò xuống sơn động, tuy nhỏ nhưng bên trong đủ chỗ cho hai người nương náu.

Lư Vân đang muốn lên tiếng, chợt nghe xa xa truyền đến tiếng động. Ngũ Định Viễn cả kinh liền ra hiệu cho Lư Vân rồi chậm rãi ra ngoài thăm dò, thấy Trác Lăng Chiêu đang như một con nhện đang bò trên các tuyệt vách dò xét. Ngũ Định Viễn vội nắm chặt ngân thoa, nấp nơi cửa động. Chỉ cần Trác Lăng Chiêu bò tới liền ra tay ám toán.

Cũng may sơn cốc này rất dài rộng, Trác Lăng Chiêu tìm kiếm một hồi không thấy Ngũ Lư hai người thì đành trèo lên. Lư Vân thấy võ công của Trác Lăng Chiêu cao cường, nhớ tới hai người từngđối chưởng thì trong lòng phát lạnh.

Mắt thấy Trác Lăng Chiêu đã đi xa, hai người mới tạm yên lòng. Thương thế của Ngũ Định Viễn không nhẹ. Lư Vân liền điểm huyệt giúp hắn cầm máu nhưng vết thương quá sâu nên máu vẫn chảy ra. Hắn liền xé vạt áo băng bó vết thương cho Ngũ Định Viễn.

Qua một hồi máu đã được cầm. Ngũ Định Viễn thở gấp nói:

- Đa tạ.

Hắn thấy sắc mặt của Lư Vân cũng trắng bệch, nói:

- Vừa rồi ngươi đối chưởng cùng họ Trác đã bị nội thương?

Lư Vân lắc đầu nói:

- Không sao.

Thực ra thương thế của hắn khi so đấu nội lực cùng gã tiểu thương cao thủ Đông xưởng chưa khỏi hẳn. Vừa rồi lại đối chưởng cùng Trác Lăng Chiêu, chưởng lực đối phương vô cùng mạnh mẽ khiến Lư Vân thêm nội thương. Có điều với căn cơ nội công vững chắc, chỉ cần tĩnh dường vài ngày là có thể hồi phục.

Hai người thở dốc một hồi, đều cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Ngũ Định Viễn lấy lương khô trong bao chia cho Lư Vân cùng ăn.

Lư Vân thấp giọng nói:

- Chúng ta làm sao bây giờ? Ở lại chỗ này hay tranh thủ rời đi?

Ngũ Định Viễn thấy nơi ngực bị trúng kiếm rất đau đớn, hô hấp khó khăn. Tự biết thương thế trầm trọng nên lắc đầu:

- Chúng ta ở chỗ này nghỉ ngơi một đêm, đợi đám người Côn Luân Sơn đi xa rồi chạy sau.

Hai người đều nằm xuống mà nghỉ. Không lâu sau thì Lư Vân thiếp đi. Ngũ Định Viễn trúng tuyệt chiêu " Kiếm Cổ" nên mỗi lần hít thở thật thống khổ, không cách nào nhắm mắt được.

Sáng hôm sau khi Lư Vân tỉnh dậy, nhìn ra bên ngoài chỉ thấy mưa to ào ào. Hắn thấy Ngũ Định Viễn còn đang thiếp đim thì gọi:

- Ngũ huynh, dậy đi thôi.

Kêu mấy tiếng nhưng không thấy hắn động đậy.

Lư Vân kinh hãi nâng Ngũ Đinh Viễn thì thấy toàn thân rất nóng, cởi áo ngoài để xem thì vết thương nơi ngực đã sinh mủ, xem ra một kiếm của Đồ Lăng Tâm không nhẹ. Hóa ra âm kình của " Kiếm Cổ " vô cùng lợi hại, sớm thâm nhập vào lục phủ ngũ tạng của Ngũ Định Viễn, e rằng nguy hiểm đến tính mạng.

Lư Vân cả kinh, không biết nên làm thế nào cho phải. Qua một lúc Ngũ Định Viễn mới tỉnh lại, mở mắt thấy sắc mặt lo lắng của Lư Vân thì hắn mỉm cười, khàn giọng nói:

- Lư huynh đệ, sao lại lo lắng như vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!