Chương 17: Gặp Nhau Nào Phải Đã Cùng Quen Nhau

- Lão huynh, ngươi mau đi theo ta.

Tên bán mì nói nhỏ vào tai Ngũ Định Viễn, đồng thời giải huyệt cho hắn.

Ngũ Định Viễn a một tiếng, đang muốn đáp lời thì tên bán mì lại giơ một ngón tay ra hiệu im lặng:

- Trong ngõ đang có hai phe hỗn chiến, vừa vặn tạo cơ hội cho chúng ta trốn thoát.

Hóa ra vừa rồi tên bán mì dùng những mảnh vỡ của chén bát là muốn đám người Côn Luân Sơn luống cuống tay chân, để thừa cơ cứu Ngũ Định Viễn. Hắn thừa dịp đám người đang hỗn loạn liền lăn một vòng trên đất, tóm lấy Ngũ Định Viễn. sau đó dẫn người từ lỗ chó trốn vào bên kia tường, ẩn thân trong vườn hoa của một biệt viện.

Đám người Côn Luân tuy hung hăng càn quấy nhưng nơi đây chính là Ngõ Vương Phủ, chỉ dám tuần tra trong ngõ hẻm chứ sao có lá gan xông vào lùng bắt người ở nơi cư ngụ của các đại quan triều đình? Đương nhiên tìm rất lâu mà không thấy Ngũ Định Viễn.

Gã bán mì kéo Ngũ Định Viễn đi nhanh. Ngũ Định Viễn dù không biết lai lịch của đối phương nhưng lúc này tính mạng nguy cấp. Cho dù là một con chó tới cứu thì hắn cũng chỉ còn nước đi theo, sao còn tâm tư nghĩ ngợi lung tung? Hắn theo sát gã bán mì, thấy đối phương rẽ trái rẽ phải một hồi, cúi người đi nhanh trong đường mòn vườn hoa, dường như rất quen thuộc địa hình nơi này.

Không bao lâu, hai người dọc theo vườn hoa vượt qua dãy phòng chính, đã cách khá xa con ngõ ban nãy. Hai người ngồi xổm dưới tường, tên bán mì nói:

- Qua tường là đường phố đông đúc rồi. Chúng ta nhảy ra thì những người kia dù hung ác, cũng không thể ngang nhiên giết người trên đường a!

Ngũ Định Viễn nhẹ nhàng thở ra, nói:

- Đa tạ huynh đài trượng nghĩa, tiểu đệ thực là không biết hồi báo...

Ngũ Định Viễn đang muốn nói tiếp thì tên bán mì biến sắc, vội che miệng của hắn. Ngũ Định Viễn theo ánh mắt của hắn nhìn lại, chỉ thấy trên nóc nhà có người đi tới đi lui, không biết là thái giám Đông xưởng hay đám người Côn Luân Sơn.

Tên bán mì cau mày nói:

- Sao lại tới thêm rất nhiều người như vậy?

Hắn đang tính toán kế thoát thân, Ngũ Định Viễn là người từng trải, thuận tay nhặt một hòn đá nhỏ dưới mặt đất rồi vận kình ném ra. Nghe thấy cạch một tiếng, hòn đá bay ra phía ngoài ngõ. Vài tên cảnh giới trên nóc nhà khẽ kêu một tiếng, liền nhao nhao lao tới nơi hòn đá vừa rơi xuống.

Tên bán mì kia mỉm cười Ngũ Định Viễn, ánh mắt có vẻ bội phục. Lúc này Ngũ Định Viễn đang ngưng thần, chợt thấy khóe miệng đối phương còn nở nụ cười, bất giác hiếu kỳ: "Sinh tử ngay trước mắt. Sao người này còn cười được như vậy, xem ra tính tình có phần khác biệt."

Đúng lúc này thân hình tên bán mì bay lên, chân phải điểm một cái lên tường đã như chim đại bàng lướt lên đầu tường. Ngũ Định Viễn thầm khen hay, tiếp theo cũng giẫm mạnh lên tường, cầm lấy tay phải tên bán mì. Cả hai cùng nhảy ra khỏi tường cao.

Hai người thoát được ra đến đường lớn. Lúc này ánh đèn rực rỡ mới lên, trên đường rất người lui tới tạo một bức tranh thái bình phồn hoa, khác hẳn với không khí khắc nghiệt vắng vẻ trong Ngõ Vương phủ.

Tên bán mì kéo tay Ngũ Định Viễn, đang định xuyên qua con phố hoạt náo thì bỗng một nam tử ăn mặc như một gã tiểu thương vội vàng đi tới, mặt mũi đầy vẻ tươi cười nói:

- Hai vị đại gia, ta đây có đầy đủ mọi thứ hàng hóa đặc sản nam bắc, hai lão nhân gia tới xem đi!

Tên bán mì không thèm để ý, tính cùng Ngũ Định Viễn cấp tốc chạy đi thì tiểu thương nọ liền thò tay cản đường hai người, cười nói:

- Hai vị vội đi như vậy làm gì? Trước xem những thứ tốt mà tiểu nhân chuẩn bị cho các huynh đài một lát, nếu không thích thì đi cũng không muộn!

Tên bán mì đẩy vào vai tiểu thương nọ, nói:

- Tránh đường, chúng ta không rảnh xem đồ của ngươi.

Tiểu thương kia bị hắn đẩy như vậy nhưng thân trên chỉ lay động một chút, hai chân vẫn vàng dưới mặt đất. Trong lòng tên bán mì cùng Ngũ Định Viễn rùng mình, liếc nhau đã biết gặp phải cao thủ.

Tên bán mì hạ mã bộ, hít sâu một hơi rồi tay phải đẩy ra phía trước. Hắn biết thời khắc này tình thế vô cùng hung hiểm. Phía sau sắp có truy binh đuổi tới uy hiếp tính mạng, liền muốn trong một chiêu đánh lui người nọ.

Chưởng lực sắp hiện nhưng tiểu thương kia lại hồ đồ không thèm để ý, không thèm đón đỡ như không biết lợi hại. Tên bán mì sững sờ, thầm nghĩ: "Người này sao lại sơ ý khinh địch như thế? Hắn thật là người bán hàng rong không biết võ nghệ?"

Nào biết mới trì hoãn như vậy, tiểu thương kia đột nhiên đánh ra một chưởng. Tên bán mì phòng ngự không kịp. Nhất thời trúng chưởng vào ngực, phun ra một ngụm máu tươi. Ngũ Định Viễn lắp bắp kinh hãi. Xem ra gã bán mì có nội lực hùng hậu, nào biết kinh nghiệm đối địch lại kém như vậy, chỉ một thoáng mà dễ dàng trúng bẫy của người.

Trong lòng kinh hãi, Ngũ Định Viễn liền phi chân đá tới tiểu thương. Tiểu thương thối lui một bước đồng thời mím môi làm rít gào. Chỉ một thoáng bốn phía vang lên những tiếng la ó. Một đám người ngựa đột nhiên hiện thân bao vây hai người.

Ngũ Định Viễn thấy bọn họ mặc trang phục Đông xưởng. Xem ra đúng là nhân mã của thế lực này thì cả kinh, lại thấy sắc mặt tên bán mì tái nhợt như đã bị thương không nhẹ. Ngũ Định Viễn không muốn liên lụy tánh mạng của hắn, nghĩ thầm: "Dù sao Vương ninh đại nhân đã thất thế, thế gian không còn ai cứu được ta, hôm nay tránh không khỏi đại nạn, ta cần gì hại thêm một mạng người?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!