Chương 16: Gã Bán Mì Sơn Đông

Đám người đưa mắt nhìn nhau, cảm giác lạnh cả nửa người. Gió mạnh không ngừng thổi trong hẻm nhỏ khiến những chiếc lá bay tứ tán. Ngoại trừ cái sạp mì siêu vẹo kia cùng đám sư huynh đệ đồng môn thì đào đâu ra bóng dáng của Ngũ Định Viễn? Xem ra hắn đã bị tên bán mì kia cướp đi. Các cao thủ Côn Luân vất vả truy đuổi từ Tây Lương tới Trung Nguyên lại thành ra công cốc, nghĩ tới môn quy cùng sự nghiêm khắc của chưởng môn, lần thất thủ này chắc chắn sẽ bị phạt rất nặng, sắc mặt cả đám đều thay đổi .

Kim Lăng Sương không hổ là nhị sư huynh, gặp nguy mà không loạn, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, trầm giọng phân phó:

- Mọi người chớ hoảng! Hai người bọn chúng ắt hẳn vẫn còn ở gần đây. Tam sư đệ, tứ sư đệ. Hai người canh trước ngõ, không cho bất cứ kẻ không phận sự nào chạy vào. Những người khác đi theo ta.

Đám người Côn Luân tìm kiếm từng ngóc ngách trong hẻm, còn nước lật từng tấc đất lên mà tìm nhưng không thấy dấu vết gì của hai người kia.

Lưu Lăng Xuyên nói:

- Nhị sư huynh, gần đây đều là phủ đệ của đại quan trong triều, chúng ta cho người cản ngoài ngõ, về lâu dài e sẽ xảy ra chuyện.

Kim Lăng Sương lắc đầu:

- Họ Ngũ nọ rất quan trọng. Cho dù quan sai đến, chúng ta cũng phải cứng rắn tìm cho bằng được.

Lưu Lăng Xuyên đang định lên tiếng, chợt nghe tiếng bước chân dồn dập. Lại có khá đông người đi vào trong hẻm, còn kèm theo tiếng quát của Tiền Lăng Dị.

Sắc mặt Kim Lăng Sương đại biến, có vô số quan lại quyền cao chức trọng cư ngụ nơi đây. chỉ sợ Tiền Lăng Dị nói năng vô lễ sẽ gây biến, lập tức rút kiếm chạy ra cửa ngõ.

Kim Lăng Sương chạy đến thì thấy tám nam tử khiêng một cỗ kiệu lớn chậm rãi đi tới. Y ngưng thần đánh giá tám gã kiệu phu kia. Chỉ thấy bọn họ thân hình cân đối thì biết là có võ nghệ. Đi bên cạnh kiệu còn có tầm mười người, tất cả đều mang phục trang của xưởng vệ nào đó, cao thấp không đều nhưng đầu đều cạo trọc. Đám này hai bên huyệt thái dương nhô cao, thần sắc như mắc bệnh mà thân hình thô tráng, hình dáng tướng mạo không hề giống người thường.

Kim Lăng Sương thấy đám người này thì thầm kinh hãi, thầm nghĩ:

- Từ đâu lại chui ra nhiều cao thủ như vậy? Mong là đừng nhắm vào bọn ta.

Lúc này Ngũ Định Viễn không rõ tung tích, gặp nhiều cao thủ thật là lành dữ khó lường.

Kim Lăng Sương đang kinh hãi, lại nghe tiếng Tiền Lăng Dị quát bảo đám người kia dừng bước. Nào ngờ bọn họ như không nghe thấy, không đáp lời mà cước bộ không hề chậm lại, vẫn khiêng kiệu đi tới.

Một gã đệ tử nhìn không thuận mắt, liền quát lớn:

- Đám vô lễ kia, không nghe tứ sư bá của ta nói gì sao? Mau dừng lại cho ta!

Nói rồi đứng ra giữa đường, chắn không cho đám người kia đi qua.

Đám người kia tựa như không nghe không thấy, vẫn cắm thẳng đi về trước.

Đệ tử kia rút trường kiếm cả giận nói:

- Tất cả đứng lại cho ta!

Tiếng còn chưa dứt liền nghe phách một tiếng, thân thể đệ tử nọ liền toác thành hai mảnh. Trái phải ngã ra hai hướng, não bộ cùng nội tạng tung tóe vương vãi khắp nơi. Đám người kia khởi kiệu lên cao lướt qua chỗ thi thể, dường như chưa có gì xảy ra.

Môn nhân Côn Luân Sơn ai nấy đều hoảng sợ, không biết những người này có lai lịch thế nào mà thủ pháp giết người lại tà môn như vậy. Đồ Lăng Tâm mặt mũi trắng bệch, hướng sang Kim Lăng Sương:

- Nhị sư huynh, vừa rồi huynh có nhìn rõ là loại ám khí gì chăng?

Kim Lăng Sương lắc đầu, vẻ mặt kinh hãi không kém.

Đồ Lăng Tâm thầm kinh hãi, đang muốn tiến lên quát hỏi đã thấy Lưu Lăng Xuyên đi trước một bước, ngăn trước kiệu:

- Các ngươi thật không biết tốt xấu. Vừa đến đã sát hại đệ tử của ta, đây là đạo lý gì?

Đám người kia vẫn tiến bước, không hề xem "Kiếm Lãng" uy chấn Tây Lương vào đâu. Lưu Lăng Xuyên thấy đối phương không để ý đến hắn thì giận dữ. Kim quang chớp động thì kiếm đã rời vỏ. Vừa rồi môn nhân bị giết mà hắn không tài nào nhìn ra thủ pháp cùng hung khí, liền cầm sẵn kiếm trong tay đề phòng vạn nhất.

Lưu Lăng Xuyên giơ kiếm ngang ngực, bộ dáng đầy vẻ đề phòng. Đám người kia vẫn lừng lững tiến tới, không hề quan tâm đến bảo kiếm trong tay hắn. Lưu Lăng Xuyên biết rõ bọn họ tới gần thêm một bước thì bản thân lại thêm một phần nguy hiểm, bàn tay bất giác ứa đầy mồ hôi. Tuy bên cạnh còn có mấy vị sư huynh võ nghệ cao cường nhưng thủ pháp giết người của đối phương vừa nhanh vừa thần bí, hắn không tự tin đỡ được một chiêu của đám quái nhân này.

Chợt thấy thanh quang lóe lên, dường như có một vật bắn nhanh đến. Tốc độ quá nhanh khiến Lưu Lăng Xuyên không kịp né tránh hay ngăn cản. Kình phong ập thẳng trước mặt, thoáng chốc trong tâm hắn bi thảm, nhắm mắt chờ chết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!