Suốt nửa tháng, mỗi ngày hai người đều trong thư phòng đọc sách viết chữ, ngâm thơ vẽ tranh. Từ nhỏ Cổ Thiên Hề đã không có huynh đệ tỷ muội, lại thêm trời sinh tính tình cao ngạo nên thường ngày ít có hảo hữu tri tâm. Khó lắm bây giờ mới có người tài học cao thâm làm bạn, trong lòng nàng rất vui mừng.
Lư Vân thấy nàng đối đãi với hắn thân cận, trong tâm cũng dần không còn xem nàng là một tiểu thư xa lạ nữa. Hai người ngày ngày đàm đạo dần dà sinh quen, một ngày không gặp là cảm thấy không yên.
Lúc này tiết trời đã vào tháng ba, là thời điểm ấm áp nhất của mùa xuân, lão gia Cố Tự Nguyên chỉ còn khoảng nửa tháng nữa sẽ trở về. Trong lòng Cố Thiên Hề hết sức cao hứng, nàng biết phụ thân thực sự quý Lư Vân, có người trợ giúp sau này muốn hắn thành tài không khó, trong lòng hàng ngày đều chờ mong phụ thân trở về.
Ngược lại Lư Vân thì sợ lão gia không thích hắn và tiểu thư ở cùng, lại sợ thân phận đào phạm bị lộ, mỗi khi nghĩ đến việc này trong lòng lại cảm thấy buồn bực. Bên Nhị di nương thì mấy ngày nay không có chút động tĩnh. Lư Vân thấy đối phương im lặng quỷ dị như vậy thì thầm kinh hãi, không biết là bọn họ sẽ có âm mưu gì. Riêng Cố Thiên Hề là cô tiểu thư không sợ trời không sợ đất, lại không hề quan tâm đến lượt Nhị di nương quản chuyện giữa nàng và hắn.
Một sáng nọ, Cố Thiên Hề cùng Cố phu nhân đến miếu dâng hương tới chiều mới về, lúc này nàng đã có cảm giác khó chia lìa Lư Vân, dặn dò nhiều điều. Sợ rằng khi nàng không ở nhà thì hắn lại bị người của Nhị di nương khi dễ. Trong lòng Lư Vân cảm khái không thôi, thầm trách bản thân mình vô dụng. Nếu không có Cố Thiên Hề giúp đỡ, sợ rằng hắn sớm đã bị đám người Nhị di nương hại đến thảm rồi.
Chiều hôm đó Lư Vân đang luyện công chợt nghe đám hạ nhân kêu lên:
- Có trộm!
Lư Vân kinh hãi, vội chạy tới thư phòng thì thấy một kẻ mặc hắc y bịt mặt lao vào hướng nội đường.
Lư Vân thầm nghĩ: "Giữa thanh thiên bạch nhật mà có trộm sao? Hẳn là có điểm gian trá gì đó?"
Xưa nay Lư Vân vốn rất cẩn thận, tính tình bướng bỉnh nhưng rất thông minh, hắn liền dừng bước quan sát kĩ tình hình chung quanh.
Không ngờ lại có một gia đinh kêu lên:
- Tặc tử chạy vào phòng ngủ tiểu thư rồi!
Lư Vân tuy biết Cố Thiên Hề không có trong phủ nhưng vẫn lo lắng, vội vã chạy tới.
Chỉ thấy tên hắc y nhân đang chạy ra từ nội đường, Lư Vân quát:
- Tặc tử ở đây, người đâu mau tới dây!
Hắc y nhân sợ đến hồn phi phách tán, vội vã nhảy lên trên tường. Lư Vân kêu lên:
- Đừng hòng chạy thoát!
Hắn tung một quyền đánh tới lưng người nọ, kẻ này dùng chưởng tiếp lấy nhưng đỡ được sao? Lập tức bị Lư Vân đánh cho thổ huyết.
Lư Vân cả kinh, không ngờ hắn tùy tiện ra tay đã đánh người nội thương, lại duỗi bàn tay ra nhìn lại nhưng không có gì kì lạ.
Người kia ôm ngực, lại gấp gáp nhảy qua tường. Lư Vân liền thò tay chụp lấy cái túi trên lưng đối phương. Hắn biết một trảo này khó túm được người nọ, mục đích là chỉ giành lại cái bao. Người nọ dùng sức ngảy lên nên cái bao trên lưng bị tuột ra, sau đó leo tường trốn mất.
Lư Vân cầm cái bao suy nghĩ: "Rốt cuộc là kẻ nào ban ngày ban mặt dám đi trộm đồ? Đây là phủ đệ của quan lớn trong triều a!"
Đúng lúc này đám gia đinh chạy tới chỉ vào Lư Vân hét lên:
- Bắt được tiểu tặc rồi!
Lư Vân quát:
- Các ngươi nói bậy cái gì! Ta vừa mới lấy lại được từ tặc tử kia!
Một gã gia đinh cười lạnh:
- Trên tay ngươi không phải tang vật sao? Tang vật sờ sờ ra đó, còn chối à?
Lư Vân giật mình tỉnh ngộ: "Nguy rồi! Là bẫy rập, nhất định là có kẻ bày ra để hãm hại ta!".
Hắn hừ một tiếng, ném chiếc túi cho đám gia đinh, kẻ kia sững sờ đưa tay nhận lấy.
Lư Vân cười lạnh:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!